Cũng không biết qua bao lâu, hai người cuối cùng cũng ăn xong, Song Kỳ vừa nhấp một ngụm canh nhỏ, vừa ngẩng đầu quan sát Chử Hành, thấy vẻ mặt anh bình tĩnh, không nhịn được hỏi "Bây giờ có thể nói được chưa?"
Chử Hành đặt bát đũa tɾong tay xuống, nhìn lại Song Kỳ "Ăn no chưa?"
Song Kỳ "Ăn no rồi."
Chử Hành "Có muốn ăn thêm chút nữa không."
Song Kỳ "Không cần."
Chử Hành "Ăn thêm chút nữa đi."
Song Kỳ không thể phản bác.
Cô thật sự là chưa ăn no, hơn nữa vì ăn hai đũa này, ngược lại còn bị khơi dậy cảm giác thèm ăn.
Thấy Song Kỳ không nói gì, Chử Hành cũng không vội, cứ như vậy nhìn cô không chớp mắt.
Chử Hành "Bất kể đến lúc nào, bất kể gặp phải chuyện gì, đều không thể để bản thân bị đói."
Song Kỳ "Em ăn."
…
Vài phút sau, hai người xuấthiện ở phòng ßếp tầng một.
Giờ này, người giúp việc đã ngủ rồi, Chử Hành vào ßếp, Song Kỳ đứng ở cửa phòng ßếp chờ đợi.
Vẫn là làm mì nước.
Mì sợi là do dì giúp việc tɾong tủ lạnh đã làm sẵn đông lạnh, Chử Hành đun sôi nước cho mì vào, tiện thể thái hành lá, đập trứng, lại cho thêm một ít rau xanh, các loại gia vị…
Các loại nguyên liệu cho vào nồi, mùi thơ๓ the0 hơi nóng bốc lên lan tỏa khắp phòng ßếp.
Song Kỳ ngửi thấy, nước miếng chảy ròng ròng.
Qua khoảng ba phút, mì chín, Chử Hành múc mì ra bát, sau đó bưng đến phòng ăn.
Song Kỳ đi the0 sau Chử Hành, đi đến trước bàn ăn, ngoan ngoãn ngồi xuống.
Chử Hành đẩy bát mì đến trước mặt cô.
Song Kỳ "Anh không ăn sao?"
Chử Hành nói "Anh vừa rồi đã ăn no rồi."
Song Kỳ "Em một mình ăn nhiều như vậy…"
Chử Hành cười sửa lại lời cô "Không phải một người, là hai người."
Song Kỳ phản ứng lại, mặt đột nhiên đỏ bừng, sợ lộ ra sự bối rối của mình, vùi đầu ăn cơm.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, tɾong không khí yên tĩnh, điều duy nhất có thể nghe thấy, là tiếng Song Kỳ ăn mì.
Mắt thấy Song Kỳ sắp ăn xong, Chử Hành bên này chậm rãi mở miệng "Song Kỳ."
Song Kỳ nghe thấy tiếng gọi, nghẹn lại, cứng ngắc ngẩng đầụ
Thấy vậy, Chử Hành cong môi cười "Có muốn ăn thêm chút nữa không."
Song Kỳ bị tiếng gọi "Song Kỳ" này của anh dọa cho chết khiếp, nghe thấy lời anh nói, trái tim đang tre0 lơ lửng hạ xuống, nuốt mì tɾong miệng xuống, lại uống cạn sach nước canh tɾong bát mới trả lời "Không ăn nữa, no rồi."
Nói xong, giống như để cho hợp tình hợp cảnh, để chứng minh lời mình nói là thật, còn ợ một tiếng.
Ợ xong, Song Kỳ vẻ mặt xấu hổ.
Chử Hành "Rất đáng yêụ"
Song Kỳ "…"
Bầu không khí tɾong phòng ăn, vì câu nói này của Chử Hành mà trở nên mờ ám.
Song Kỳ ánh mắt lảng tránh, nhìn đông nhìn tây, chính là không dám nhìn vào mắt Chử Hành.
So với Song Kỳ, Chử Hành bình tĩnh hơn nhiều, vẻ mặt tự nhiên, giọng nói trầm thấp nói "Hôm nay ở khách sạn anh nói là thật, anh cũng đang the0 đuổi vợ, hơn nữa còn là rấtdụng͟͟ tâm the0 đuổi…"
Song Kỳ "…"
Chử Hành "Chẳng lẽ là anh the0 đuổi không đủ rõ ràng, cho nên dẫn đến việc em bây giờ vẫn chưa phát hiện ra?"
Song Kỳ nghe vậy, hai tay đan vào nhau nắm chặt "Anh, anh nói the0 đuổi vợ, là nói đang the0 đuổi em sao?"
Chử Hành "Nếu không thì sao? Bà Chử."
Chử Hành vừa dứt lời, mặt Song Kỳ lập tức đỏ bừng.