⬅ Trước Tiếp ➡
Trợ lý vừa nghĩ chuyện vừa lái xe, khi đến huyện Trường Lạc đã là chạng vạng tối.
Xuống đường cao tốc, trợ lý đỗ xe sang một bên, quay đầu nhìn Lam Thiến "Sếp Lam, tiếp the0 chúng ta làm gì ạ?"
Lam Thiến bình tĩnh lấy đïện thoại ra khỏi túi, tìm số đïện thoại của Tưởng Thương tɾong danh bạ rồi gọi đi.
Chuông đïện thoại re0 một hồi, đầu dây bên kia bắt máy.
Không đợi Lam Thiến lên tiếng, người ở đầu dây bên kia đã nói trước "Xin hỏi có phải là bạn của anh Tưởng Thương, anh Tưởng không ạ?"
Lam Thiến nghe vậy nhíu mày trả lời "Đúng vậy, cô là ai?"
Đối phương "Chúng tôi là bệnh viện huyện Trường Lạc, anh Tưởng bị tai nạn xe nhập viện rồi, bây giờ đang ở tɾong phòng phẫu thuật…"
Người ở đầu dây bên kia còn nói gì đó, Lam Thiến không nghe rõ lắm, đầu óc "ong" một tiếng, mím chặt môi, the0 bản năng nắm chặt đïện thoại "Địa chỉ."
Đối phương "Địa chỉ gì?"
Lam Thiến "Địa chỉ cụ thể của bệnh viện các cô."
Đối phương "Cô không phải là người địa phương à? Bên chúng tôi chỉ có một bệnh viện này thôi, cô cứ đi the0 định vị là được."
Lam Thiến "Được, tôi biết rồi, cảm ơn."
Cúp đïện thoại, Lam Thiến ngẩng đầu nhìn trợ lý "Lý Dĩnh, đến bệnh viện huyện Trường Lạc, nhập địa chỉ vào định vị là được, huyện Trường Lạc chỉ có một bệnh viện này."
Trợ lý "Vâng, sếp Lam."
Trả lời xong, trợ lý quay đầu lại tập trung lái xe.
Xe đến bệnh viện huyện Trường Lạc, trợ lý đỗ xe xong, xuống xe mở cửa cho Lam Thiến.
Lam Thiến vẻ mặt thản nhiên, sải đôi chân dài xuống xe.
Trợ lý "Sếp Lam, bà chủ vừa mới nhắn tin cho tôi hỏi thăm tình hình của cô."
Lam Thiến lạnh nhạt nói "Đừng nói với bà ấy."
Trợ lý "Vâng."
Lam Thiến "Bà ấy chỉ thích lo lắng lung tung."
Trợ lý cúi đầu không lên tiếng.
Vài phút sau, Lam Thiến và trợ lý xuấthiện ở phòng bệnh của Tưởng Thương.
Tưởng Thương lúc này đã ra khỏi phòng phẫu thuật, vị trí bị thương ở chân và ngực, người đã tỉnh, sắc mặt tái nhợt khó coi.
Nhìn thấy Lam Thiến, sắc mặt càng tái nhợt hơn mấy phần.
Hai người nhìn nhau, tác dụng͟͟ của thuốc mê với Tưởng Thương đã giảm bớt, cơn đau nhói ập đến, nghiến răng hỏi Lam Thiến "Sao cô lại đến đây?"
Lam Thiến thờ ơ nhìn anh, ánh mắt lướt qua người anh một lượt, cong đôi môi đỏ mọng nói "Sếp Tưởng vừa mới xác định ngày cưới với tôi, ngay sau đó liền đến huyện Trường Lạc tìm bạn gái cũ diễn cảnh thâm tình khó quên, khiến tôi trở thành trò cười tɾong giới, tôi đương nhiên là phải đến tìm sếp Tưởng để đòi một lời giải thích."
Lam Thiến nói thẳng thừng, không hề nể mặt Tưởng Thương.
Tưởng Thương nghe vậy, áy náy nhắm mắt lại "Xin lỗi…"
Câu xin lỗi này của Tưởng Thương, là từ tận đáy lòng.
Lam Thiến thờ ơ nhìn anh, bề ngoài không nhìn ra bất kỳ khác thường nào, trên thực tế bàn tay buông thõng bên người đã lặng lẽ bấm vào lòng bàn tay.
Trong khoảnh khắc này, tɾong phòng bệnh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi.
Ngay khi bầu một y tá bước vào, nhìn Tưởng Thương một cái, lại nhìn về phía Lam Thiến, đưa hóa đơn thanh toán tɾong tay cho cô.
"Là người nhà của bệnh nhân đúng không ạ? Đi thanh toán phí nằm viện và phí phẫu thuật của bệnh nhân trước đi."
Nghe thấy lời y tá nói, Tưởng Thương đang nằm trên giường bệnh nhíu mày mở mắt "Cô ấy…"

⬅ Trước Tiếp ➡