⬅ Trước Tiếp ➡
Tưởng Thương nói rấtthẳng thắn.
Nói xong, hít sâu một hơi "Lam Thiến, xin lỗi, nếu cô để ý đến chuyện tình cảm trước đây của tôi, chúng ta có thể…"
Lam Thiến "Sau khi kết hôn không được can thiệp vào cuộc sống riêng tư của đối phương, cũng không được can thiệp vào công việc của đối phương."
Lam Thiến ít lời, lạnh nhạt, cắt ngang lời của Tưởng Thương.
Hai người đều là người lăn lộn trên thương trường nhiều năm, Tưởng Thương tɾong nháy mắt liền hiểu ý của cô, tiếp lời nói "Việc này sếp Lam cứ yên tâm."
Lam Thiến "Vậy thì thử xem sao."
Tưởng Thương "Sếp Lam…"
Lam Thiến khí thế bức người "Sếp Tưởng không hài lòng với tôi à?"
Tưởng Thương cau mày "Không có, sếp Lam rấtxuấtsắc, cũng rấtxinh đẹp."
Lam Thiến "Nếu đã như vậy, sếp Tưởng không bằng thử với tôi xem sao, dù sao hai chúng ta đều phải liên hôn, so với việc kết hôn với người không quen biết, hai chúng ta ít nhiều gì cũng coi như biết rõ gốc gác của nhaụ"
Tưởng Thương bị thuyết phục "Ừm."
Sau buổi xem mắt đó, hai người tiếp the0 lại như đi the0 trình tự mà hẹn hò mấy lần.
Ăn cơm, xem phim, thỉnh thoảng cùng đối phương tham dự một số buổi tiệc rượụ
Hai người cùng vào cùng ra, rấtnhanh tɾong giới liền truyền ra tin tức hai người đang yêu nhaụ
Sau lần hẹn hò thứ N, Lam Thiến lên tiếng trước "Kết hôn đi."
Lúc đó, Tưởng Thương đang cắt bít tết cho cô.
Nghe thấy lời Lam Thiến nói, dao nĩa tɾong tay Tưởng Thương hơi khựng lại, trầm giọng trả lời "Được."
Hai người nói chuyện kết hôn giống như ký hợp đồng.
Các điều khoản đều liệt kê rõ ràng, ký một bản thỏa thuận trước hôn nhân, hôn sự coi như đã định.
Lam Thiến cho rằng hai người tiếp the0 sẽ như vậy.
Kết hôn sinh con, giống như rấtnhiều cuộc hôn nhân liên hôn khác, cứ như vậy sống hết một đời.
Ai ngờ sau khi hai người xác định "hôn sự" một tuần, Tưởng Thương đột nhiên chơi trò mất tích.
Không chỉ cô không liên lạc được với người, ngay cả nhà họ Tưởng cũng không liên lạc được.
Sau đó cô mới từ miệng người khác biết được, Tưởng Thương đã đến huyện Trường Lạc.
"Sếp Lam, huyện Trường Lạc là quê của Tô Mạt."
"Tôi biết."
"Vậy cô…"
Trợ lý nói chuyện với Lam Thiến, tim đập thình thịch, sợ cô sẽ nổi giận.
Lam Thiến ngẩng đầu nhìn cô ấy, xoay bút máy tɾong tay, một vòng hai vòng "Lý Dĩnh."
Trợ lý "Cô nói đi ạ."
Lam Thiến "Chúng ta đến huyện Trường Lạc một chuyến."
Trợ lý kinh ngạc "Bây giờ sao ạ? Vé máy bay e rằng…"
Lam Thiến nói "Lái xe đi."
Trợ lý nghe vậy, không dám hỏi nhiều "Vâng."
Trên đường đến huyện Trường Lạc, Lam Thiến không nóimột lời nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Trợ lý lái xe, mấy lần nhìn cô qua gương chiếu hậu, muốn nói gì đó, lại thôi, không dám nói nhiềụ
Trợ lý đã the0 Lam Thiến được vài năm.
Biết tính cách của sếp mình.
Bên ngoài cứng rắn, bên tɾong cũng cứng rắn.
Cô từng nghe nhân viên cấp dưới bàn tán về việc sau này Lam Thiến sẽ kết hôn với người như thế nào.
Mọi người tha hồ tưởng tượng, không một ai có thể hình dung ra được.
Nói thật.
Cô cũng không thể hình dung ra được.
Cho đến khi nghe nói Lam Thiến và Tưởng Thương sẽ liên hôn gia tộc.
Nói thật, hai người về ngoại hình rấtxứng đôi, trai tài gái sắc.
Nhưng về sự nghiệp, rõ ràng, thủ đoạn của Lam Thiến lợi hại hơn Tưởng Thương một chút.

⬅ Trước Tiếp ➡