Trên thương trường, coi trọng nhất hai chữ thành tín.
Nói cho cùng, một công ty nếu ngay cả thành tín cũng không làm được, vậy thì hợp tác với công ty như vậy, đừng nói là lợi ích, ngay cả quyền lợi cơ bản cũng không được đảm bảo.
Nghe xong lời Lam Thiến nói, sắc mặt sếp Lý thay đổi liên tục.
Ngay khi sếp Lý mở miệng muốn hỏi Lam Thiến điều gì đó, cửa phòng vệ sinh tɾong phòng riêng mở ra, Tưởng Thương từ bên tɾong đi ra.
Sếp Lý không tiện nói những điều này trước mặt Tưởng Thương, ngượng ngùng ngồi xuống, hạ giọng nói với Lam Thiến "Sếp Lam, chuyện này chúng ta bàn bạc kỹ hơn…"
Lam Thiến mỉm cười "E rằng có chút khó, bên tôi khá gấp, tôi đã bảo trợ lý đi tìm đối tác mới rồi."
Sếp Lý vừa nghe liền gấp.
Phải biết rằng, địa vị của Lam thị ở Dung Thành, tuyệt đối có thể coi là đứng đầụ
Lúc đầu có thể kết nối được với Lam thị, ông ta cũng đã tốn không ít công sức.
Thêm vào đó Lam thị vì đảm bảo chất lượng, trước nay rấtít khi thay đổi đối tác.
Nếu thật sự bị họ tìm được đối tác mới, vậy thì bên ông ta…
Sếp Lý "Sếp Lam, cô cho tôi thêm một ngày nữa."
Lam Thiến nhìn lại ông ta, vẻ mặt khó xử.
Sếp Lý lòng hoảng hốt "Sếp Lam, chuyện lần này là lỗi của tôi, cô cứ coi như là nể mặt chúng ta hợp tác nhiều năm, hôm khác tôi đích thân mở tiệc xin lỗi cô…"
Lam Thiến cong môi, vẻ mặt vô cùng không muốn, chậm rãi nhả ra "Thôi được."
Có câu nói này của Lam Thiến, trái tim tre0 lơ lửng của sếp Lý cuối cùng cũng hạ xuống.
Tưởng Thương ngồi xuống, trầm giọng mở miệng "Sếp Lý và… vợ tôi đang nói chuyện gì vậy?"
Tưởng Thương vốn định gọi Lam Thiến là "sếp Lam", lời đến cửa miệng, nghĩ đến cách xưng hô vừa rồi của Lam Thiến, vội vàng đổi thành "vợ tôi".
Sếp Lý cười ha ha "Không có gì, không có gì, ha ha, là nhờ sếp Lam có thể nói tốt vài câu trước mặt sếp Tưởng, để thúc đẩy hợp tác lần này của chúng ta."
Tưởng Thương cong môi cười "Vậy sao?"
…
Tiếp the0, vì để lấy lòng Tưởng Thương, cũng là để gián tiếp xin lỗi Lam Thiến, sếp Lý liên tục đứng dậy kính rượụ
Rượu qua ba lượt, dự án hợp tác của Tưởng Thương và sếp Lý được chốt, ba người đều vui vẻ ra về.
Ra khỏi khách sạn, sếp Lý được tài xế của mình dìu lên xe.
Người đã ngồi lên xe rồi, còn nói với Tưởng Thương và Lam Thiến "Sếp Tưởng, sếp Lam, lần sau lại hẹn."
Tưởng Thương hai tay đút túi quần gật đầụ
Lam Thiến gật đầụ
Đợi đến khi xe của sếp Lý đi xa, Tưởng Thương cúi đầu lấy hộp thuốc lá tɾong túi ra châm một điếu, nhìn về phía Lam Thiến "Đến nhà tân hôn?"
Câu nói này của Tưởng Thương là vô tình, chỉ là ý trên mặt chữ.
Lam Thiến bên này lại là tim đột nhiên căng thẳng, ngẩng đầu mím môi nhìn anh.
Hai người nhìn nhau, Tưởng Thương cũng sau đó mới phát hiện ra câu nói này của mình có nghĩa khác, lấy điếu thuốc ở khóe miệng xuống gảy tàn thuốc "Tôi không có ý này."
Lam Thiến "Đến chỗ anh."
Tưởng Thương "Ừ."
Cứ như vậy, vài phút sau, Lam Thiến ngồi trên xe đi đến biệt thự của Tưởng Thương, gửi tin nhắn cho Lý Dĩnh "Cô tự lái xe về đi."
Lý Dĩnh trả lời ngay lập tức "Vâng, sếp Lam."
Gửi tin nhắn xong, nghiêng đầu nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ xe.
Màn đêm buông xuống, đèn ne0n nhấp nháy.