Ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ một lúc, Lam Thiến thu lại ánh mắt nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không biết qua bao lâu, Lam Thiến cảm thấy mình sắp ngủ thiếp đi, bên tai vang lên giọng nói của Tưởng Thương "Đến rồi, sếp Lam."
Lam Thiến mở mắt, ánh sáng bật sáng tɾong xe khiến cô the0 bản năng nhe0 mắt lại.
Vài giây sau, Lam Thiến nhếch khóe môi "Đến rồi sao?"
Tưởng Thương "Ừ."
Lam Thiến "Được."
Nói xong, Lam Thiến đẩy cửa xuống xe.
Chỗ của Tưởng Thương, thật ra là phòng tân hôn của hai người.
Là do nhà họ Tưởng chuẩn bị cho cả hai.
Chỉ có điều hai người ngoại trừ tuần kết hôn, thời gian còn lại đều ở riêng.
Hôm nay trở về, cũng coi như là phá lệ.
Mặc dù chỉ ở đây một tuần, nhưng Lam Thiến đối với nơi này có thể coi là quen thuộc.
Từ vào cửa, đến tắm rửa, rồi đến bảo người giúp việc giúp cô nấu canh giải rượu, mọi thứ đều quen thuộc như ở nhà mình.
Uống canh giải rượu xong, Lam Thiến lên lầụ
Vừa đi đến cửa phòng sách, cửa phòng mở ra, Tưởng Thương xuấthiện tɾong tầm mắt của cô.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Tưởng Thương đưa tay nắm chặt nắm đấm đặt trước miệng khẽ ho hai tiếng "Tối nay phải làm phiền em ở cùng tôi rồi."
Người giúp việc ở đây là người làm lâu năm của nhà họ Tưởng.
Hai người không ở đây thì thôi.
Ở đây mà còn ở riêng, nếu chuyện này truyền về biệt thự cũ của nhà họ Tưởng, tránh không được lại là một phen giáo huấn.
Tưởng Thương nói xong, khóe môi Lam Thiến giật giật "Tôi biết rồi."
…
Nửa tiếng sau, hai người gặp nhau tɾong phòng ngủ.
Ngoài mấy ngày kết hôn, đây là lần đầu tiên hai người ở cùng nhaụ
Nói không ngượng ngùng là giả.
Để che giấu sự ngượng ngùng, Tưởng Thương bận rộn xử lý văn kiện, Lam Thiến bên này cũng không nhàn rỗi, đem những email không quan trọng tồn đọng tɾong hộp thư tɾong khoảng thời gian này xem hết một lượt.
Ước chừng qua hơn một tiếng đồng hồ, Tưởng Thương bên kia dẫn đầu phá vỡ cục diện bế tắc "Không mệt sao?"
Lam Thiến mím môi, khẽ nâng mí mắt "Nghỉ ngơi thôi."
Nói rồi, Lam Thiến đứng dậy, đặt máy tính bảng tɾong tay xuống, đi đến bên giường.
Cô đầu tiên là cúi người tắt đèn đầu giường bên mình, sau đó vén một góc chăn lên ngồi trên giường, ước chừng khoảng nửa phút sau, mới từ từ nằm xuống.
Bên này, Tưởng Thương cũng như vậy.
Đợi đến khi đèn tɾong phòng đều tắt hết, một mảnh tối đen, yên tĩnh chỉ còn lại tiếng hít thở của hai người, Lam Thiến nắm chặt tay, móng tay từng chút một bấm vào lòng bàn tay.
Hai người đều rấtgò bó.
Một lúc lâu sau, Tưởng Thương trầm giọng lên tiếng "Lam Thiến."
Lam Thiến khẽ đáp "Ừm."
Tưởng Thương "Tối nay em đến khách sạn, là để chặn sếp Lý sao?"
Tưởng Thương thuần túy là không có chuyện gì nên tìm chuyện để nói.
Lam Thiến hít sâu một hơi "Đúng vậy."
Tưởng Thương cười khẽ "Em quá là kính nghiệp rồi."
Lam Thiến "Không có cách nào, ở vị trí nào thì làm việc nấy."
Tưởng Thương "Đúng vậy."
The0 câu nói này của Tưởng Thương, tɾong phòng lại rơi vào yên tĩnh.
Im lặng một hồi, ngay khi Tưởng Thương cảm thấy bầu không khí ngượng ngùng không có cách giải quyết, muốn tìm một cái cớ đứng dậy đi thư phòng, Lam Thiến đột nhiên trước anh một bước đứng dậy…
Tưởng Thương "Em…"
Tưởng Thương vốn định hỏi "Em có việc sao? Có cần giúp bật đèn không".