"Lam Thiến à, đến lúc đó con nhất định phải đến, có con, còn có thêm Tưởng Thương, nhất định phải đến để làm rạng danh cô."
Giáo viên ở tɾong đïện thoại cười nói.
Lam Thiến "Thầy, con sẽ cố gắng."
Giáo viên "Là nhất định."
…
Đến ngày diễn thuyết, Lam Thiến dậy từ rấtsớm, canh đúng giờ tám giờ rưỡi đến trường.
Lái xe vào tɾong khuôn viên trường, sau đó tìm đến văn phòng của cô giáo.
Cô vừa đi đến cửa, vừa hay nghe thấy bên tɾong truyền ra tiếng đối thoại của cô giáo và Tưởng Thương.
"Đang yên đang lành sao lại ly hôn?"
"Con nói thật với cô, có phải con đã làm chuyện gì có lỗi với Lam Thiến không?"
"Lam Thiến đã thích con nhiều năm như vậy, con đừng nói với cô là con bé làm chuyện gì có lỗi với con, cô không tin."
Cô giáo vừa dứt lời, Lam Thiến đứng ngoài cửa tɾong lòng hẫng một nhịp.
Cùng với cô, trái tim cũng nhảy lên tận cổ họng còn có Tưởng Thương.
Tưởng Thương sống lưng đột nhiên cứng đờ, hoài nghi có phải tai mình xuấthiện vấn đề hay không "Thầy nói gì ạ?"
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tưởng Thương, cô giáo vẻ mặt kinh ngạc "Con không biết sao?"
Tưởng Thương "Biết gì ạ?"
Cô giáo "Chuyện Lam Thiến thích con, con bé thích con nhiều năm như vậy, con một chút cảm giác cũng không có sao?"
Đối diện với câu hỏi của cô giáo, yết hầu Tưởng Thương chuyển động, không trả lời.
Thấy vậy, cô giáo ngồi trước mặt anh nhíu mày "Hóa ra con thật sự không biết, đứa nhỏ này…"
Cô giáo còn muốn nói gì đó, cửa văn phòng từ bên ngoài bị gõ vang.
Ngay sau đó, cửa phòng bị đẩy ra, Lam Thiến xuấthiện ở cửa.
Lam Thiến gần như là hành động the0 bản năng.
Cô không muốn cũng không dám để cô giáo nói tiếp.
Hai người bây giờ đã đi đến bước này, không cần thiết phải quay đầu nhìn lại, nói lại chuyện trước kia.
Cô không cần Tưởng Thương áy náy.
Càng không muốn bị coi là trò cười.
Lam Thiến tay nắm tay nắm cửa, trên mặt mang the0 nụ cười lịch sự "Cô."
Chào hỏi thầy giáo xong, Lam Thiến lại đưa mắt nhìn Tưởng Thương, cũng thẳng thắn "Sếp Tưởng."
Tưởng Thương còn chưa h0àn hồn lại từ chuyện Lam Thiến thích anh.
Nhìn thấy người tɾong cuộc, Tưởng Thương vô cớ cảm thấy tɾong lòng căng thẳng.
Tưởng Thương "Sếp Lam."
Hai người tɾong cuộc nhìn có vẻ còn bình tĩnh, không bình tĩnh là ân sư của hai người.
Bà không chắc vừa rồi Lam Thiến có nghe thấy cuộc đối thoại kia không, cũng không chắc Lam Thiến nghe được bao nhiêu, ho khan hai tiếng đứng dậy "Hai đứa cứ ngồi trước đi, cô đi xem hội trường đã sắp xếp thế nào rồi."
Đi đến trước mặt Lam Thiến, cô giáo đưa tay vỗ vỗ cánh tay cô.
Cùng với việc cô giáo rời đi, tɾong phòng làm việc chỉ còn lại Lam Thiến và Tưởng Thương.
Hai người nhìn nhau một cái, nhìn nhau không nói gì.
Để tránh ngượng ngùng, Lam Thiến sải bước đi đến trước bệ cửa sổ ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Cô đang nhìn, phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp đầy từ tính của Tưởng Thương "Lam Thiến."
Lam Thiến nghe vậy, khóe môi khẽ mím lại.
Tưởng Thương tiến lên hai bước, đi đến sau lưng cô, nơi chỉ cách một khoảng, hai tay đút túi quần, lại lên tiếng "Vừa rồi cô giáo nói với tôi một chuyện…"
Tưởng Thương nói được một nửa, Lam Thiến lạnh lùng liếc sang, lên tiếng cắt ngang lời anh.
"Anh muốn nói gì?"
Tưởng Thương cúi đầu nhìn cô, giữa hai lông mày hơi nhíu lại.