Thấy Tưởng Thương không lên tiếng nữa, Lam Thiến tiếp tục mở miệng "Vừa rồi lúc cô giáo nói những lời đó, tôi đã ở cửa, cho nên, sau khi biết những chuyện đó, sếp Tưởng muốn nói gì với tôi?"
Tưởng Thương "…"
Muốn nói gì.
Câu hỏi ngược lại của Lam Thiến, khiến Tưởng Thương nhất thời nghẹn lời không nói được gì.
Bởi vì ngay cả bản thân anh cũng không biết muốn nói gì.
Là muốn hỏi cô chuyện này có phải là thật không?
Nhưng nếu nhận được câu trả lời khẳng định là thật thì sao?
Anh lại muốn làm gì?
The0 lời Lam Thiến nói, hai người nhìn nhau, nhất thời nhìn nhau không nói gì.
Một lúc sau, Lam Thiến là người đầu tiên dời ánh mắt đi "Sếp Tưởng còn có chuyện gì khác không? Nếu không có, tôi ra ngoài hít thở không khí."
Tưởng Thương yết hầu chuyển động "Ừ."
Ra khỏi văn phòng, Lam Thiến hít sâu một hơi.
Cô chưa từng nghĩ tới, chuyện thầm mến Tưởng Thương lại bị vạch trần tɾong tình huống như vậy.
Hoặc là nói cách khác, cô căn bản không nghĩ tới chuyện thầm mến Tưởng Thương sẽ bị chính anh biết.
Nói không ngượng ngùng là giả.
Nói không khó chịu cũng là giả.
Nhưng tất cả mọi chuyện đã là sự thật đã định, cho dù tɾong lòng cô có một vạn cái khó chịu cũng không có cách nào.
Trong lúc Lam Thiến điều chỉnh lại hơi thở, cô giáo từ cầu thang đi lên.
Nhìn thấy cô giáo, Lam Thiến sải bước tiến lên "Cô."
Lam Thiến nhìn có vẻ rấtthản nhiên.
So với Lam Thiến, cô giáo ngược lại là vẻ mặt bất đắc dĩ, thở dài, đưa tay vỗ vỗ lên cánh tay Lam Thiến "Đừng khó chịụ"
Lam Thiến "Không có ạ."
Cô giáo "Xin lỗi, cô không biết hai đứa…"
Lam Thiến "Không sao đâu ạ, con biết cô có ý tốt."
Lam Thiến là một người thông minh.
Cô đã nói đến nước này, cô giáo thở dài nói "Cô chỉ là đau lòng cho con, bất bình thay cho con…"
Lam Thiến nói "Con hiểụ"
Lam Thiến vừa dứt lời, hai cô trò nhìn nhau, cô giáo đưa tay ôm cô.
Lam Thiến những năm này, một mình tung h0ành thương trường, lăn lộn trên thương trường, rấtít khi có những khoảnh khắc ấm áp như vậy.
Đột nhiên bị ôm như vậy, tɾong lòng căng thẳng.
Ngoài ấm áp, kèm the0 đó, còn có khó chịu, là loại khó chịu nghẹn ngào.
Một lúc lâu sau, Lam Thiến hít thở nhẹ nhàng, cong môi nói "Cô, con không sao, chuyện đã qua nhiều năm như vậy rồi, nói thật, con đối với anh ấy đã không còn thích nhiều như vậy nữa."
Cô giáo "Haizz, những lời này của con lừa người khác thì được, con còn lừa cô, cô lúc trước đã tận mắt chứng kiến con thích nó như thế nào."
Nghe thấy lời cô giáo nói, Lam Thiến im lặng.
Đúng vậy.
Lời này lừa người khác thì được.
Muốn lừa người quen biết, làm sao có thể.
Trừ khi mất trí nhớ, nếu không người đã thích hơn mười năm, làm sao có thể đột nhiên không thích nữa.
…
Tiếp the0 là phần diễn thuyết, Lam Thiến và Tưởng Thương với tư cách là đại diện lên sân khấụ
Hai người đều là tấm gương cho đàn em khóa dưới.
Mặc dù hai người rấtít khi trở về, nhưng tɾong trường vẫn luôn lưu truyền câu chuyện của hai người.
Ngoài việc nói hai người học giỏi, ngoại hình đẹp, gia thế tốt, sau khi tốt nghiệp lại sự nghiệp thành công, còn có chuyện hai người kết hôn, trai tài gái sắc, một giai thoại.
Tưởng Thương lên sân khấu diễn thuyết xong, tiếng vỗ tay dưới khán đài vang lên, anh gật đầu xuống sân khấụ