Lam Thiến lo lắng bác sĩ ở địa phương nhỏ không đủ chuyên nghiệp, đặc biệt mang bệnh án của Tưởng Thương gửi cho một người bạn làm bác sĩ ở Dung Thành.
Đối phương nhận được tài liệu, chỉ liếc mắt một cái liền ngây người.
"Cô chắc chắn sếp Tưởng vì bệnh này mà nằm viện một tuần?"
Lam Thiến cau mày "Đúng vậy."
Nói xong, Lam Thiến dừng một chút rồi bổ sung thêm một câu "Thời gian quá ngắn phải không?"
Đối phương bật cười "Thiến Thiến."
Nghe ra sự kỳ lạ tɾong tiếng cười của đối phương, Lam Thiến hơi sững người "Sao vậy?"
Đối phương "Tôi đề nghị cô đi tìm bác sĩ điều trị chính của sếp Tưởng, hỏi kỹ về tình hình bệnh của anh ấy."
Lam Thiến im lặng.
Bạn không nói thẳng với Lam Thiến rằng Tưởng Thương đang lừa cô, bảo cô tự mình đi tìm hiểu chân tướng.
Lam Thiến cúp đïện thoại, xoay người đi đến phòng làm việc của bác sĩ.
Bác sĩ đang bận khám bệnh cho một bệnh nhân, hai y tá đứng ở cửa đang thì thầm to nhỏ.
"Bệnh nhân 718 kia vẫn chưa xuấtviện à?"
"Chưa, nghe nói hôm nay bác sĩ Lý lại gửi thông báo xuấtviện cho anh ta một lần nữa."
"Cô có biết nguyên nhân anh ta cứ nấn ná không chịu xuấtviện không?"
"Biết chứ, khoa chúng ta ai mà không biết, là để the0 đuổi vợ mà."
"Nghe nói hôm vợ anh ta đến, anh ta còn nhờ bác sĩ Lý tìm y tá giúp đỡ, quấn băng kín người như xác ướp, thật ra trên người căn bản không bị thương gì, chỉ là bị thương ngoài da hơi nghiêm trọng tí thôi."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, cũng khá lãng mạn."
"Đúng vậy, chủ yếu là bệnh nhân 718 kia vừa đẹp trai, lại vừa có tiền, người đàn ông như vậy..."
Phía sau y tá còn nói gì, Lam Thiến không nghe rõ, xoay người rời khỏi phòng làm việc của bác sĩ, đi đến phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, băng gạc trên người Tưởng Thương vẫn chưa được tháo.
Anh đang dựa vào đầu giường họp vide0.
Lam Thiến đi tới, nhìn dáng vẻ anh đang họp, cười như không cười.
Gần đây tình cảm của hai người tiến triển thuận lợi, có thể nói là tiến triển thần tốc.
Thấy cô đến, Tưởng Thương đầu cũng không ngẩng lên, tự nhiên đưa tay nắm lấy tay cô.
Lam Thiến cụp mắt nhìn tay anh một cái, khẽ nhướng mày.
Ngay sau đó, cô co ngón tay lại, đầu ngón tay cào nhẹ qua lòng bàn tay Tưởng Thương.
Hành động này của Lam Thiến quá bất ngờ, bàn tay to của Tưởng Thương run lên, đột nhiên ngẩng đầu lên.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, Lam Thiến không nói gì, một tay giường, tay còn lại bị Tưởng Thương nắm lấy giãy ra, luồn vào tɾong chăn.
Thấy cô như vậy, Tưởng Thương hít thở sâụ
Ngón tay mềm mại của Lam Thiến trêu chọc, lướt trên cơ bụng của Tưởng Thương.
Tưởng Thương nhìn thẳng vào cô, khớp hàm đột nhiên nghiến chặt.
Giây tiếp the0, giọng nói cố tỏ ra bình tĩnh của Tưởng Thương chậm rãi vang lên "Cuộc họp hôm nay đến đây thôi, có chuyện gì ngày mai họp lại nói tiếp."
Phía bên kia cuộc họp vide0 có một quản lý cấp cao lên tiếng "Sếp Tưởng, tôi còn có một dự án cần báo cáo tiến độ với anh."
Trên người Tưởng Thương run rẩy "Ngày mai nói."
Quản lý cấp cao "Sếp Tưởng, dự án này..."
Không đợi quản lý cấp cao nói hết câu, Tưởng Thương đưa tay ngắt kết nối cuộc họp vide0, đưa tay ra, ôm lấy e0 Lam Thiến kéo người vào lòng, cúi đầu hôn lên môi cô.