Kể từ khi Tưởng Thương đến huyện Trường Lạc, hai người không còn bất kỳ hành động thân mật nào nữa.
Xa cách quá lâu, củi khô gặp lửa.
Thấy hành động thân mật sắp bùng nổ, Lam Thiến dùng ngón tay chống lên vai Tưởng Thương đẩy người ra.
Đợi đến khi hai người giữ được khoảng cách nhất định.
Lam Thiến cắn môi dưới "Trên người anh còn có vết thương."
Biểu cảm này của Lam Thiến, tràn đầy nhẫn nhịn.
Nhìn qua giống như kiểu bị du͙c vọng g͙iày vò, nhưng lại không thể không nhịn.
Tưởng Thương nhìn vào mắt cô, yết hầu trượt lên trượt xuống "Vợ ơi."
Lam Thiến "Đợi anh khỏe lại rồi nói."
Tưởng Thương nắm chặt tay cô không buông "Bây giờ đã không sao rồi."
Lam Thiến "Trên người anh còn quấn nhiều băng gạc như vậy, sao có thể không sao? Đừng vì..."
Đều là người thông minh, Lam Thiến cố ý trêu chọc, lại nhắc đến băng gạc trên người anh, Tưởng Thương hiểu ngay lập tức, người đến gần, cằm đặt lên vai cô, đầu hơi nghiêng, ghé sát tai cô nói "Vợ ơi, anh sai rồi, anh không nên lừa em, anh chỉ muốn em đau lòng, muốn em tái hôn với anh..."
Ngày Tưởng Thương và Lam Thiến trở về Dung Thành, ông cụ Lam gọi hai người về nhà ăn cơm.
Tưởng Thương bảo trợ lý chuẩn bị một đống quà cáp.
Xe dừng trước cửa nhà cũ của nhà họ Lam, nhìn trợ lý bận rộn xách đồ vào tɾong, khóe môi Lam Thiến cong lên một nụ cười.
Bây giờ tâm trí của Tưởng Thương đều đặt hết lên người Lam Thiến.
Thấy nụ cười củatrầm giọng hỏi "Sao vậy?"
Lam Thiến quay đầu nhìn anh "Tưởng Thương, trước đây anh thật sự không coi trọng em."
Lời này của Lam Thiến có ý nhắc lại chuyện cũ.
Tưởng Thương nhướng mày, không hiểu câu nói này bắt nguồn từ đâụ
May mà Lam Thiến cũng không để anh phải tự mình đoán, giây tiếp the0 liền cười như không cười giải thích cho anh "Hồi chúng ta mới kết hôn, anh đến nhà, đồ anh mang đến tuy đắt tiền, nhưng không có một món nào là có tâm cả."
Tưởng Thương "..."
Lam Thiến nói là sự thật, Tưởng Thương không nói ra được lời phản bác.
Ba năm giây sau, Tưởng Thương đưa tay sờ mũi, vừa hay trợ lý từ tɾong nhà đi ra, anh sải bước về phía cốp xe, cùng trợ lý xách đồ.
Trợ lý "Sếp Tưởng, để tôi làm là được rồi."
Tưởng Thương "Tôi giúp cậụ"
Trợ lý nghe vậy ngẩng đầu, tưởng rằng Tưởng Thương quan tâm cấp dưới, đang định nở nụ cười cảm kích, liền bắt gặp ánh mắt cảnh cáo của Tưởng Thương.
Trợ lý khựng lại "??"
Tưởng Thương "Xách đồ, im miệng."
Trợ lý "..."
Tình cảm cấp trên cấp dưới nói tan là tan.
...
Tưởng Thương đến nhà, bố mẹ Lam Thiến đều không có ở nhà, ông cụ Lam đích thân tiếp đãi hai người.
Không giống như lần đầu tiên đến nhà họ Lam, lần này Tưởng Thương cẩn thận từng li từng tí, thậm chí còn lo sợ bất an, sợ mình sẽ nói sai điều gì.
Thêm vào đó ông cụ Lam thâm sâu khó lường, mỗi một câu nói đều là đang đào hố cho anh, Tưởng Thương toàn thân căng thẳng.
"Tính cách của Lam Thiến quá ma͙nh mẽ."
Tưởng Thương "Độc lập tự chủ, rấttốt, sẽ không a dua the0 số đông."
Ông cụ Lam "Gia đình bình thường sẽ không thích con dâu như vậy."
Tưởng Thương nói "Cháu ba mươi năm sống khuôn phép, làm việc cứng nhắc, còn có chút ngu hiếu, Lam Thiến vừa hay bổ sung cho cháụ"
Ông cụ Lam lại nói "Ta nghe nói mẹ cháu hình như không thích Thiến Thiến lắm."