Tưởng Thương sống lưng thẳng tắp, bàn tay đặt trên đầu gối cũng hơi siết chặt "Ông nội, là cháu cưới vợ, không phải mẹ cháụ"
Tưởng Thương thật sự là như đi trên băng mỏng.
Mỗi một chủ đề của ông cụ Lam đều là đang thăm dò.
Tưởng Thương nói xong, ông cụ Lam nhìn anh một cái, bưng tách trà trước mặt lên uống trà, nhấp một ngụm nhỏ, nâng mắt nhìn Tưởng Thương nói "Tiểu Thương, cháu chọn Thiến Thiến, là cân nhắc lợi hại, hay là thật lòng thích con bé."
Tưởng Thương ánh mắt trầm xuống, thái độ nghiêm túc "Ông nội, cháu thật lòng thích Lam Thiến, muốn cưới cô ấy làm vợ."
Ông cụ Lam cười cười "Cháu là thích Lam Thiến hơn? Hay là thích Tô Mạt hơn?"
Trong lòng Tưởng Thương lộp bộp một tiếng, mở miệng định trả lời, Lam Thiến ngồi bên cạnh xen vào "Ông nội, tại sao cứ phải so sánh với người trước?"
Lam Thiến nói xong, cười khẽ "Một giai đoạn là một hồi ức, tại sao cứ phải bắt anh ấy lấy hồi ức này so sánh với hồi ức trước? Cho dù anh ấy trả lời là thích cháu hơn, đó cũng là dựa vào hiện tại, chứ không phải là thật sự đã so sánh."
Ông cụ Lam cười ha hả "Ý cháu là, câu hỏi này của ông không đúng?"
Lam Thiến hai tay nâng cốc, cô không uống trà, mà là cà phê "Không phải là đúng hay không đúng, mà là không có ý nghĩa."
Lam Thiến nói xong, Tưởng Thương lo lắng ông cụ Lam sẽ tức giận, nhỏ giọng nhắc nhở cô "Vợ."
Ai ngờ, giây tiếp the0 ông cụ Lam bật cười "Xem đi, xem đi, nhà ai có cô con gái nào lại lý trí như vậy, một chút cũng không biết làm nũng, làm gì cũng phân tích lý trí, cháu đó..."
Nghe ông cụ Lam nói vậy, Tưởng Thương biết ông không giận, lau mồ hôi lạnh.
Lam Thiến "Ở chỗ cháu, cấm cạnh tranh vì đàn ông."
Cô rấtxuấtsắc, tɾong lòng cô hiểu rõ.
Nhưng cô cũng không phủ nhận sự xuấtsắc của Tô Mạt.
Nếu cô là Tưởng Thương, vậy thì xác suất cao là, hiện tại thích cô là thật, lúc trước thích Tô Mạt cũng là thật.
Tại sao cứ phải so sánh?
Hai người, hai hồi ức h0àn toàn không có gì đáng để so sánh.
Lam Thiến nói xong, ông cụ Lam đứng dậy, miệng lẩm bẩm nói không lại cô, chống gậy rời đi.
Lam Thiến cười khẽ, cụp mắt uống cà phê.
Đang uống, cảm giác có một ánh mắt rơi trên đỉnh đầu mình.
Lam Thiến ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của Tưởng Thương.
Lam Thiến nhướng mày "?"
Tưởng Thương "Vợ."
Lam Thiến cười "Sao vậy?"
Tưởng Thương "Sao em có thể... lý trí đến vậy..."
Lam Thiến mỉm cười, dựa người vào sofa, trêu chọc "Sao? Chẳng lẽ phụ nữ chúng tôi cứ phải vì các anh mà tranh đâύ đến sứt đầu mẻ trán sao? Em thích anh, nhưng cũng chỉ là thích anh, không muốn vì anh mà đánh mất chính mình."
Tưởng Thương "Anh yêu em."
Đối mặt với lời tỏ tình đột ngột của Tưởng Thương, Lam Thiến bình tĩnh gật đầu, hơi nghiêng người về phía trước, khóe môi nở nụ cười "Đương nhiên rồi, dù sao thì, em xuấtsắc như vậy."
Xuất sắc mà tự biết mình xuấtsắc.
Người xuấtsắc khen ngợi bản thân xuấtsắc, không bao giờ là biểu hiện của sự tự phụ, mà là tự tin.
Lam Thiến nói xong, tình yêu tɾong mắt Tưởng Thương như muốn trào ra.
Sau đó Lam Thiến gọi đïện thoại cho Tô Mạt, nhắc đến chuyện này, Tô Mạt trêu chọc "Cậu đừng nói, hai người thật sự rấtxứng đôi."
Lam Thiến hỏi nguyên do "Nói thế nào?"