Nói xong, Mục Xuyên thu hồi tầm mắt, đồng thời khóe môi bất giác cong lên.
Tiếc rằng, nụ cười này Bối Thiến không nhìn thấy.
Cô chỉ nhìn thấy sự... xấu xa... của anh.
Hai người đi đến cửa phòng bao, Mục Xuyên đẩy cửa.
Nhìn thấy anh, mọi người tɾong phòng bao lần lượt đứng dậy.
"Anh Mục, sao giờ mới đến, mọi người đều đợi anh."
"Sếp Mục, chúng tôi cầu ngày cầu đêm, cuối cùng cũng đợi được anh đến, anh không đến, thằng nhóc Lạc Khôn kia thật sự không cho chúng tôi ăn cơm."
"Đúng vậy, đúng vậy, anh Mục, mọi người chúng tôi đều đợi anh."
Mọi người trêu chọc lên tiếng, Lạc Khôn người chủ trì bữa tiệc còn đích thân đứng dậy đón "Anh Mục, anh đừng để ý đến bọn họ, nào, anh ngồi đây..."
Lạc Khôn nói, dẫn Mục Xuyên đến vị trí chủ tọa.
Mục Xuyên liếc nhìn vị trí, không ngồi, ngẩng đầu trêu chọc "Anh ngồi đây thích hợp sao?"
Lạc Khôn "Thích hợp, nhất định thích hợp, không ai thích hợp hơn anh."
Mục Xuyên đưa tay vỗ vào sau đầu cậu ta "Thích hợp cái rắm, hôm nay cậu là thọ tinh hay là anh là thọ tinh."
Mục Xuyên nhìn như ra tay, trên thực tế là thân thiết với Lạc Khôn.
Lạc Khôn cũng không để ý, cười hì hì đáp lời "Hai anh em chúng ta là người cùng mặc chung một chiếc quần, còn phân biệt anh với tôi làm gì?"
Mục Xuyên "Ngồi vào vị trí chủ tọa của cậu đi, bớt nói nhảm."
Nói xong, Mục Xuyên nắm tay Bối Thiến ngồi xuống bên cạnh vị trí chủ tọa.
Thấy Mục Xuyên đã ngồi xuống, Lạc Khôn cũng không cố chấp nữa, đưa tay cầm lấy ấm trà rót nước cho anh "Anh Mục, anh muốn ăn gì?"
Nhìn cốc nước được đưa tới, Mục Xuyên tiện tay cầm đến trước mặt Bối Thiến, vẫn như mọi khi "Nóng."
Bối Thiến "Ừm."
Mục Xuyên h0àn toàn là hành động the0 bản năng, nhưng Lạc Khôn là ai, người duy nhất tự lực cánh sinh tɾong cái giới toàn là các cậu ấm cô chiêu này, lập tức nhìn ra vấn đề, cười hỏi Bối Thiến "Chị Thiến, ở đây chị quen thuộc, có món ăn đặc sắc nào giới thiệu không?"
Khách sạn này, Bối Thiến trước đây quả thật thường xuyên đến.
Được hỏi, Bối Thiến cũng không khách khí, cười nói mấy món ăn đặc sắc.
Lạc Khôn "Được, vậy thì nghe the0 chị Thiến, gọi mấy món này nếm thử."
Hỏi xong Bối Thiến, Lạc Khôn quay đầu lại hỏi Mục Xuyên.
Mục Xuyên lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, loại người tinh quái nào chưa từng gặp, đương nhiên biết Lạc Khôn đã nhìn ra điều gì, cười cười, đẩy thực đơn ra "Để những người khác xem đi, không thể chỉ có hai chúng ta gọi món."
Lạc Khôn "Hai người? Anh Mục, chậc "
Tiếng "chậc" này của Lạc Khôn đầy ẩn ý.
Mục Xuyên biết cậu ta là người tinh ranh, nhìn cậu ta nhướng mày.
Hai người trao đổi ánh mắt, Lạc Khôn lập tức hiểu ra điều gì đó, cười ha hả ném thực đơn ra, sau đó ngồi xuống cùng Mục Xuyên trò chuyện về chuyện khác.
Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt.
Đừng thấy mọi người đều là người tɾong cùng một giới, nhưng quan hệ kiểu này, thân tình khác nhau, mỗi người đều có nhóm nhỏ của riêng mình.
Cho nên cho dù bên Lạc Khôn động tĩnh không nhỏ, cũng có người không chú ý đến chuyện bên này của bọn họ.
Đối diện vị trí chủ tọa ngồi hai cô gái trẻ mới gia nhập giới này của bọn họ.
Hai người đều là hot girl mạng mới ký hợp đồng với một công ty nào đó.
Đang thời kỳ đỉnh cao của sự nổi tiếng, mắt cao hơn đầụ