⬅ Trước Tiếp ➡
Còn quá trẻ, kiếm tiền quá nhanh, tầm nhìn lại chưa mở mang, ra vẻ còn hơn cả mấy cậu ấm cô chiêu có mặt ở đây.
Từ mắt nhìn nhau, đều nhìn thấy sự khinh thường tɾong mắt đối phương.
Thấy xung quanh mọi người đều ồn ào, hai người cười khẩy tán gẫụ
"Nghe nói vị kia là cô cả nhà họ Bối của Bối thị trước đây."
"Cô cả? Bây giờ sợ rằng chữ ‘cả’ kia không còn nữa rồi? Ai mà không biết cô ta bây giờ bị sếp Mục bao nuôi."
"Đúng vậy, đều đã bị bao nuôi rồi, còn làm ra vẻ, bày ra dáng vẻ kia cũng không biết là cho ai xem."
"Tục ngữ có câu phượng h0àng rụng lông không bằng gà, cũng không biết cô ta làm ra vẻ làm gì."
"Thật không phải tôi coi thường cô ta, bản thân không có năng lực, dựa vào đàn ông nuôi, còn ra vẻ cao cao tại thượng, vừa đấm vừa xoa, bản thân cô ta không cảm thấy nực cười sao?"
Hai người càng nói càng hợp ý, có chút ý tứ gặp nhau hận muộn.
Một lúc sau, đồ ăn được dọn lên đầy đủ, tất cả mọi người có mặt lần lượt chúc phúc cho Lạc Khôn, cuộc tán gẫu của hai người cũng tạm thời gián đoạn.
Lạc Khôn là người tự lực cánh sinh.
Chín mươi phần trăm những người có mặt đều là công ông cháu cha.
Có thể tưởng tượng được mạng lưới quan hệ của cậu ta rộng đến mức nào, cũng có thể nhìn ra tính cách của cậu ta, thích kết giao, tốt tính.
Đợi chúc phúc và quà tặng đều tặng xong, Lạc Khôn mời mọi người ăn cơm.
Sân khấu của đàn ông, rượu vào lời ra, đủ loại lời thô tục liên tiếp xuấthiện.
Có người nói gần đây mới quen một người mẫu trẻ, ngực nở mông cong, da trắng dáng đẹp.
Có người nói cùng một tiểu hoa đán nổi tiếng nào đó một đêm phong lưụ
Nói chung, lời thô tục nói ra, liền không có điểm dừng.
Cuối cùng có một tên công tử ăn chơi trác táng say không nhẹ, đem chủ đề dẫn đến trên người Mục Xuyên, cười hề hề, vẻ mặt lấy lòng "Mấy người các cậu thì tính là gì, the0 tôi thấy, trâu bò vẫn là anh Mục trâu bò, trực tiếp chinh phụccô cả nhà họ Bối."
Tên công tử vừa dứt lời, tɾong phòng bao một nửa người cười ồ lên, một nửa người không nói gì.
Tên công tử say khướt, không phát hiện ra có gì không ổn, tiếp tục nói "Nói đến dáng người của cô Bối kia, khuôn mặt kia, đâu phải mấy hot girl mạng và minh tinh nhỏ kia có thể so sánh được, anh Mục..."
Tên công tử còn muốn nói gì đó, Lạc Khôn ra hiệu cho người bên cạnh cậu ta, ngăn cậu ta lại.
"Cậu Lý, uống nhiều rồi, uống nhiều rồi."
Tên công tử khoát tay "Không có, chút rượu này, sao tôi có thể say được."
Nói xong, chỉ vào đối phương nói "Sao? Tôi nói cô Bối hai câu cậu không vui? Anh Mục còn chưa nói gì? Hoàng đế không vội thái giám đã gấp, hay là thế này, cậu thương lượng với anh Mục, đợi đến khi nào anh Mục chơi ċһán rồi, thì bảo anh Mục nhường người lại cho cậụ.."
Tên này càng nói càng quá đáng, hai người phụ nữ ngồi bên phải hắn vừa rồi chế giễu Bối Thiến cười thành tiếng.
Người đàn ông bị công tử bột này chỉ trích có chút không giữ được bình tĩnh, liếc nhìn Lạc Khôn, lại nhìn về phía Mục Xuyên, cuối cùng lo lắng chuyện sẽ ầm ĩ, nhịn xuống.
Thấy người đàn ông không lên tiếng, tên này càng thêm đắc ý "Sao? Bị anh em tôi nói tɾúng tim đen rồi?"

⬅ Trước Tiếp ➡