Đối phương "Bây giờ tình hình nhà họ Bối như vậy, Mục Xuyên có thể để mắt đến Bối Thiến, đó là phúc của hai mẹ con bà, bà quản nó là bạn gái chính thức hay là tình nhân, xã hội bây giờ, cười người nghèo chứ không cười kỹ nữ, bà nghĩ xem, nếu không có Mục Xuyên, hai mẹ con bà bây giờ sống cuộc sống gì?"
Tiếng nức nở của mẹ Bối nhỏ dần.
Đối phương lại nói "Hơn nữa bây giờ Mục Xuyên còn chưa có bạn gái chính thức, nhỡ đâu Bối Thiến có thể mang thai, đến lúc đó mẹ dựa vào con mà sang, bà lại đến nhà họ Mục khóc lóc một phen, nhà họ Mục nể mặt đứa bé và tình nghĩa trước đây hai nhà các người là thông gia, còn không phải gật đầu đồng ý chuyện hôn sự của hai đứa, đến lúc đó bà nghĩ xem thân phận địa vị của bà, đó chính là thông gia của nhà họ Mục..."
Tiếng nức nở của mẹ Bối h0àn toàn biến mất, rõ ràng là đã bị thuyết phục̶, nhưng vẫn giữ sĩ diện của mình "Đây, đây là ý kiến tồi gì vậy, nhà họ Bối chúng ta dù sao cũng là gia đình danh giá, chuyện này nếu truyền ra ngoài..."
Đối phương cười khẩy "Gia đình danh giá phá sản thì tính là gia đình danh giá gì? Bà quên những ngày hai mẹ con bà bị đòi nợ trước đây rồi à?"
Mẹ Bối "..."
Bối Thiến đứng ở cửa, nghe thấy bên tɾong không còn động tĩnh, khóe môi cong lên một nụ cười châm chọc.
Xem ra không cần cô vào tɾong cho bà ta một lời giải thích.
Bà ta đã tự mình nghĩ thông suốt rồi.
Bối Thiến cười khẩy, vẫn lựa chọn sải bước vào phòng bệnh.
Mẹ Bối đang kéo tay người phụ nữ ngồi bên cạnh giường bệnh, định nói gì đó, đột nhiên nhìn thấy Bối Thiến, sắc mặt thay đổi đột ngột, vẻ mặt ngượng ngùng.
So với mẹ Bối, người phụ nữ ngồi bên cạnh giường bệnh lại khéo léo hơn dậy cười híp mắt chào hỏi Bối Thiến "Thiến Thiến đến khi nào vậy?"
Bối Thiến đặt túi xách tɾong tay xuống, thành thật trả lời "Khi hai người vừa mới trò chuyện."
Mẹ Bối " "
Người phụ nữ đảo mắt, ý cười trên mặt không giảm, tiến lên thân mật kéo tay Bối Thiến vỗ nhẹ "Mẹ con tính tình thế nào, người khác không biết, con còn không rõ sao? Bà ấy nói những lời cay nghiệt đó, thật ra là quá đau lòng con, lời hay ý đẹp không biết nói thế nào, dì vừa mới nói mẹ con rồi, bà ấy cũng đã hiểu con làm những việc này đều là vì nhà họ Bối, con..."
Người phụ nữ đang nói hăng say, Bối Thiến lên tiếng cắt ngang lời bà ta "Không phải."
Người phụ nữ nghe vậy dừng lại, phản ứng vài giây, mở miệng hỏi "Cái gì không phải?"
Bối Thiến "Sở dĩ con làm như vậy, không phải vì nhà họ Bối."
Người phụ nữ cười khẽ "Là vì mẹ con đúng không?"
Bối Thiến lạnh nhạt đáp lại "Cũng không phải vì bà ấy."
Người phụ nữ "..."
Bầu không khí tɾong phòng bệnh vì hai câu nói của Bối Thiến mà trở nên ngượng ngùng.
Người phụ nữ không muốn không khí lạnh lẽo, cười gượng "Thiến Thiến, dì biết con vừa nghe thấy mẹ con nói những lời đó tɾong lòng không thoải mái, nhưng mẹ và con gái nào có thù hận qua đêm, máu mủ tình thâm..."
Người phụ nữ cố gắng hết sức muốn xoa dịu bầu không khí, Bối Thiến lại nhếch môi đỏ, dáng vẻ bất cần "Dì Triệu, dì và mẹ tôi quan hệ rấttốt sao?"
Người phụ nữ sắc mặt hơi thay đổi "Đương, đương nhiên tốt."