⬅ Trước Tiếp ➡
Bối Thiến "Nhưng hình như tôi nhớ, lúc đầu nhà họ Bối phá sản, dì là người đầu tiên đứng ra cắt đứt quan hệ với mẹ tôi, sợ rằng bà ấy sẽ liên lụy đến dì."
Người phụ nữ "..."
Bối Thiến "Để tôi đoán xem tại sao bây giờ dì lại xuấthiện ở đây, có lẽ là vì cảm thấy tôi đã leo lên được cây đại thụ Mục Xuyên, cảm thấy có lợi có thể kiếm?"
Người phụ nữ "Con, con nói bậy."
Bối Thiến "Tôi có nói bậy hay không, tɾong lòng dì tự biết, tôi không phải mẹ tôi, ngây thơ chất phác lại còn ngu ngốc, bất kể dì nói gì đều tin."
Mẹ Bối giận dữ "Bối Thiến "
Người phụ nữ nhìn mẹ Bối một cái, bị Bối Thiến vạch trần ngụy trang, không dám tiếp tục ở lại, lo lắng sẽ gây ra chuyện khó coi, vẻ mặt không tự nhiên lại giả vờ không vui nói "Thật là chó cắn Lã Động Tân không biết lòng tốt, tưởng như ai muốn quản chuyện nhà các người vậy."
Người phụ nữ nói xong, xoay người cầm lấy túi xách đặt trên giường bệnh vội vàng rời đi.
Khi đi ngang qua giường bệnh của mẹ Bối, còn cố ý dùng khuỷu tay huých vào mẹ Bối một cái.
Mẹ Bối ngẩng đầu, vừa hay đối diện với ánh mắt oán độc của đối phương.
Mẹ Bối nhát gan, rụt cổ lại, không dám lên tiếng.
Mẹ Bối không dám gây sự với người phụ nữ, nhưng lại dám gây sự với Bối Thiến.
Sau khi người phụ nữ rời khỏi phòng bệnh, cầm lấy cốc nước trên tủ đầu giường ném ma͙nh về phía Bối Thiến.
Trong cốc nước trà nóng hổi, còn bốc hơi nóng.
May mà bây giờ là mùa đông, Bối Thiến mặc dày, mới không bị bỏng.
Nhìn chiếc cốc vỡ tan tành trên mặt đất và nước trà vương vãi, mẹ Bối giận dữ nói "Bối Thiến, từ nhỏ mẹ cho con ăn ngon nhất, mặc đẹp nhất, cho con được giáo dục tốt nhất, con xem bây giờ con..."
Mẹ Bối tức giận không nhẹ, nhìn chằm chằm Bối Thiến.
So với mẹ Bối, Bối Thiến lại rấtbình tĩnh.
Chỉ thấy cô đưa tay phủi phủi nước trà trên người, bình tĩnh ngẩng đầu nhìn mẹ Bối hỏi ngược lại "Bây giờ con làm sao?"
Mẹ Bối "Con nói con làm sao? Đường đường là cô chủ nhà họ Bối, lại đi làm tiểu tam cho người khác, rấtvẻ vang sao?"
Bối Thiến "Không vẻ vang."
Nói xong, Bối Thiến tiến lên vài bước, đi đến trước giường bệnh cúi người, nhìn thẳng vào mẹ Bối "Nhưng làm tiểu tam cũng tốt hơn chết đói ngoài đường, bị chủ nợ truy sát phải không?"
Mẹ Bối "..."
Bối Thiến từ trước đến nay luôn nghe lời, chưa bao giờ cãi lại bà như vậy.
Mẹ Bối kinh ngạc, the0 bản năng lùi người về phía saụ
Thấy vậy, Bối Thiến nhếch khóe môi, thản nhiên nói "Mẹ, bao nhiêu năm nay, con không nói, không có nghĩa là con ngu ngốc, con chỉ là lười vạch trần."
Mẹ Bối "Cái, cái gì?"
Bối Thiến "Từ nhỏ mẹ trọng nam khinh nữ, tâm nguyện lớn nhất chính là có thể sinh được một đứa con trai, đối với con động một chút là đánh là mắng, mãi cho đến năm con bảy tuổi mẹ xác định không thể sinh được nữa, biết bản thân sẽ không còn có con trai làm lá bài, mới bắt đầu dần dần quan tâm con nhiều hơn một chút, nhưng cho dù quan tâm nhiều hơn, vẫn là đánh chửi con, thậm chí còn hơn cả trước kia."
Mẹ Bối chột dạ "Mẹ đánh con mắng con đều là vì tốt cho con, hy vọng con có thể thành tài."

⬅ Trước Tiếp ➡