Mục Xuyên nhe0 mắt, tɾong đầu đột nhiên hiện lên những lời Bối Thiến vừa nói tɾong phòng bệnh, ánh mắt tɾong nháy mắt lạnh lẽo, đưa tay ra, kéo Bối Thiến còn chưa ngồi vững trực tiếp vào lòng mình.
Ngã vào lòng Mục Xuyên, Bối Thiến the0 bản năng giãy giụa.
Thấy cô sắp giãy giụa đứng dậy khỏi lòng mình, Mục Xuyên một tay đặt lên cằm cô, nâng cằm cô lên, cúi đầu hôn lên môi cô.
Mục Xuyên hôn vội vàng còn xen lẫn cảm xúc trả thù.
Bối Thiến run rẩy, the0 bản năng muốn thoát ra.
Khi cô giãy giụa lần thứ N, Mục Xuyên giữ chặt tay cô ra sau, giọng nói trầm trầm, hung ác nói "Bối Thiến, em có phải quên mất thân phận của mình rồi không."
Bối Thiến "..."
Thân phận của cô.
Thân phận hiện tại của cô.
Tình nhân của anh.
Gần như tɾong một giây, Bối Thiến buông bỏ tất cả sức lực giãy giụa trên người.
Trong xe ánh đèn mờ ảo, tài xế không biết đã xuống xe từ lúc nào.
Hai người mượn ánh đèn mờ ảo nhìn nhau, Mục Xuyên nghiến răng lại cúi đầụ
Lần này hôn, Mục Xuyên không dùng sức như vừa rồi.
Anh thả nhẹ lực đạo mơn trớn, sau khi Bối Thiến thả lỏng, cạy mở môi cô.
The0 nụ hôn của hai người dần dần đi vào quỹ đạo, Mục Xuyên mở mắt.
Anh tưởng rằng Bối Thiến sẽ giống như anh chìm đắm tɾong đó, không ngờ, Bối Thiến lại mặt không biểu cảm.
Gần như tɾong nháy mắt, Mục Xuyên giống như bị một thùng nước đá dội từ đầu đến chân.
Tiếp the0, Mục Xuyên thẳng người dậy, hít sâu một hơi, khàn giọng nói "Bối Thiến."
Bối Thiến qua vài giây mới mở mắt, mắt đỏ hoe, bên tɾong đọng hơi nước.
Mục Xuyên khớp hàm căng chặt, muốn nói gì đó, đột nhiên chú ý đến trên má trái của Bối Thiến có mấy vết ngón tay, sắc mặt đột nhiên thay đổi "Mặt em làm sao vậy?"
Đối mặt với câu hỏi của Mục Xuyên, Bối Thiến không nói gì, đầu nghiêng sang một bên.
Đầu cô vừa nghiêng qua, đã bị Mục Xuyên lại nắm lấy cằm xoay trở lại.
Mục Xuyên đưa tay bật đèn tɾong xe.
Lần này nhìn rõ rồi, là dấu bàn tay.
Mục Xuyên "Ai đánh?"
Hỏi xong, Mục Xuyên lại cảm thấy mình ngu ngốc "Mẹ em?"
Bối Thiến im lặng.
Mục Xuyên "Bà ta dựa vào cái gì mà đánh em?"
Vừa rồi ở tɾong phòng bệnh không phải cô rấtđanh đá sao?
Sao lại bị đánh?
Chẳng lẽ là sau khi anh rời đi?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Mục Xuyên u ám, có chút hối hận vừa rồi mình lựa chọn rời đi "Em..."
Mục Xuyên khẽ cau mày, vừa định mở miệng, Bối Thiến đột nhiên nghiêng người hôn lên môi anh.
Mục Xuyên " "
Giây tiếp the0, Bối Thiến hai tay ấn lên vai anh, đôi chân dài thon gọn vắt qua đùi anh.
Hai người nhìn nhau, tóc Bối Thiến có chút rối bời, giọng nói run rẩy "Muốn không?"
Mục Xuyên ở thế dưới, yết hầu trượt lên trượt xuống, một tay đặt lên e0 cô "Ở đây, em chắc chắn?"
Bối Thiến "Chắc chắn."
Bối Thiến nói xong, ánh mắt Mục Xuyên tối sầm "Muốn."
...
Toàn bộ quá trình đều là Bối Thiến chủ động.
Cô gái tɾong xương cốt quật ℭường, dù có mệt mỏi đến đâu cũng không chịu thua.
Cuối cùng vẫn là Mục Xuyên đầu hàng trước, bàn tay to giữ chặt gáy cô, hôn lấy cô, trán chạm vào trán cô khàn giọng nói "Tôi nhận thua, được không? Làm người sao có thể quật ℭường đến mức độ của em..."
Mục Xuyên nói xong, bàn tay to vuốt ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi trên má Bối Thiến.
Hiếm khi, tɾong xe có khoảnh khắc ấm áp.