⬅ Trước Tiếp ➡
Bối Thiến cười lạnh "Là hy vọng con có thể thành tài? Hay là hy vọng có thể lợi dụng͟͟ con củng cố địa vị bà Bối của mẹ."
Mẹ Bối "..."
Bối Thiến câu nào câu nấy đều đâm vào tim, câu nào câu nấy đều chọc vào phổi mẹ Bối.
Chỉ là mỗi câu cô nói đều là sự thật, đến cuối cùng mẹ Bối ngay cả chút cơ hội phản bác cũng không có.
Hai mẹ con nhìn nhau, Bối Thiến từ từ đứng thẳng người, cụp mắt nhìn bà "Mẹ, bây giờ nhà họ Bối người chết thì chết, ngồi tù thì ngồi tù, bỏ trốn thì bỏ trốn, chỉ còn lại hai mẹ con chúng ta, con bằng lòng báo đáp ơn dưỡng dục của mẹ, ở bên cạnh mẹ tận hiếu, nhưng cũng chỉ là tận hiếu mà thôi."
Mẹ Bối "Bối Thiến "
Bối Thiến "Mẹ nói đi."
Nói xong, Bối Thiến đột nhiên cười "Muốn nói gì, hôm nay mẹ có thể một hơi nói hết ra, dù sao cũng đã trở mặt rồi, vậy thì dứt khoát làm cho khó coi hơn, không sao cả."
Bối Thiến vẻ mặt không để ý, khác xa hình tượng ngoan ngoãn ngày thường.
Mẹ Bối nhìn vào mắt, đáy mắt viết đầy vẻ không thể tin được.
Bà không thể tin được, đứa con gái ngày thường đối với bà răm rắp nghe lời giống như con rối, vậy mà lại trở mặt với bà.
Mẹ Bối nhìn Bối Thiến hít sâu một hơi, muốn giống như trước đây dạy dỗ cô, nhưng lời vừa đến bên miệng, đã bị Bối Thiến chặn lại "Tuy nhiên, mẹ, có một số lời trước khi nói mẹ suy nghĩ kỹ, nếu hai mẹ con chúng ta làm ầm lên quá khó coi, con tức giận sau này không quản mẹ nữa..."
Bối Thiến muốn nói lại thôi, những lời đã đến bên miệng của mẹ Bối đều nghẹn lại.
Bà không phải không muốn dạy dỗ.
Là không dám.
Mẹ Bối tuy rằng ngu ngốc, nhưng ngu ngốc đủ "thực dụng͟͟", bà rấtrõ ràng tất cả chi phí sinh hoạt hiện tại của mình đều dựa vào Bối Thiến, cho nên bà căn bản không dám trở mặt, nghẹn ngào, cuối cùng siết chặt bàn tay chống trên ga trải giường nói một câu "Nếu chuyện đã xảy ra rồi, vậy thì con nghĩ cách giữ chân Mục Xuyên, nếu con có thể mang thai một đứa con, đến lúc đó..."
Mẹ Bối nói đến một nửa, Bối Thiến lên tiếng cắt ngang "Không thể nào."
Mẹ Bối cau mày "Tại sao?"
Bối Thiến "Bởi vì con hận anh ta."
Mẹ Bối nghẹn lời.
Lúc này, Mục Xuyên đứng ở cửa, tay đặt trên tay nắm cửa mãi vẫn chưa vặn "..."
Mục Xuyên đã đứng ở cửa rấtlâụ
Vì lo lắng cho Bối Thiến, nên đã đi the0.
Để đề phòng bất trắc, còn mang the0 cả tài xế lên lầụ
Không ngờ, chuyện ngoài ý muốn tɾong tưởng tượng không đến, ngược lại nghênh đón một chuyện ngoài ý muốn khác.
Nghe thấy những lời Bối Thiến nói tɾong phòng bệnh, Mục Xuyên cụp mắt nhìn bàn tay mình, khóe miệng khẽ nhếch, nở một nụ cười tự giễu, sau đó dùng đầu lưỡi chạm vào răng hàm, xoay người xuống lầụ
Đi đến trước thang máy, Mục Xuyên cúi đầu lấy hộp thuốc lá từ tɾong túi ra, cắn một điếu thuốc trên khóe miệng châm lửa.
Tài xế đứng sau lưng anh, nhỏ giọng hỏi "Sếp Mục, cô Bối bên kia..."
Mục Xuyên cắn điếu thuốc, cười khẩy đáp lời "Cô ấy miệng lưỡi sắc bén, sợ gì?"
Tài xế "Vâng."
Nửa tiếng sau, Mục Xuyên ngồi tɾong xe nhắm mắt nghỉ ngơi, cửa xe đột nhiên mở ra, một luồng khí lạnh từ bên ngoài thổi vào.
Anh mở mắt, liền nhìn thấy Bối Thiến đang cúi người ngồi vào.

⬅ Trước Tiếp ➡