⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc trước bỏ trốn không hề nghĩ đến cô và mẹ Bối, bây giờ lại giả vờ giả vịt nói khó chịu?
Hừ.
Giả tạo.
Bố Bối nói xong, nhìn nụ cười mỉa mai trên mặt Bối Thiến, hít sâu một hơi, tiếp tục nói với giọng điệu khuyên nhủ "Thiến Thiến, có một số việc, con không cần phải quá bi quan, the0 bố thấy, Mục Xuyên có thể để con làm t̠ình nhân của cậu ấy, chứng tỏ tɾong lòng cậu ấy thật sự có con, con nghĩ xem, với thân phận địa vị của Mục Xuyên, muốn loại phụ nữ nào mà không có, nhưng cậu ấy lại chọn con..."
Bối Thiến nhướng mày.
Thấy Bối Thiến không phản bác, bố Bối cho rằng cô đã thỏa hiệp, ho nhẹ hai tiếng "Thiến Thiến, chúng ta ngồi xuống nói chuyện."
Nói xong, ông ta ra hiệu cho mẹ Bối.
Mẹ Bối mím môi, muốn nói gì đó, cuối cùng dưới ánh mắt cảnh cáo của bố Bối, bà không nói gì.
Bối Thiến lúc này thực ra h0àn toàn có thể trở mặt rời đi.
Nhưng cô lại thực sự muốn xem, một người rốt cuộc có thể vô liêm sỉ đến mức nào.
Vài phút sau, Bối Thiến và bố Bối ngồi xuống trước ghế sô pha.
Mẹ Bối bưng cốc nước tới, nhìn bố Bối, rồi lại nhìn Bối Thiến, dừng lại một chút, căng thẳng nói "Bây giờ con đã ở bên Mục Xuyên rồi, thì hãy ở bên nhau cho tốt."
Bối Thiến nhướng mắt "Làm sao mới là ở bên nhau cho tốt?"
Mẹ Bối "Con nói với Mục Xuyên, muốn chính thức hẹn hò với cậu ấy."
Bối Thiến nghe vậy cười nhạo "Mẹ cảm thấy con có tư cách đó sao?"
Mẹ Bối nghẹn lời.
Bối Thiến đánh vào tim đen, lại nói "Con thân phận gì? Con có tư cách gì đi nói với Mục Xuyên muốn chính thức hẹn hò với anh ấy?"
Mẹ Bối hít sâu một hơi.
Bối Thiến nói sự thật.
Hôn nhân của con cái thế gia, đa phần là liên hôn giữa các gia tộc.
Với tình hình hiện tại của nhà họ Bối, căn bản không có tư cách liên hôn với nhà họ Mục.
Đừng nói là bây giờ, ngay cả trước đây, cũng phải nể mặt ông cụ Bối mới được cân nhắc.
Mẹ Bối bị nghẹn đến mức không nói được lời nào, bố Bối cúi người đẩy cốc trà trước mặt Bối Thiến dọc the0 mặt bàn, trầm giọng nói "Thiến Thiến, bây giờ không phải là lúc hành động the0 cảm tính."
Bối Thiến chuyển tầm mắt nhìn về phía bố Bối.
Hai bố con nhìn nhau, bố Bối nói "Con có tức giận gì, cứ trút hết ra, nhưng tình hình hiện tại của nhà họ Bối chúng ta, bố hy vọng con có thể hiểu rõ."
Bối Thiến nhe0 mắt "Rốt cuộc bố muốn nói gì, không bằng nói thẳng ra đi."
Bố Bối "Bố muốn nhà họ Bối gây dựng lại sự nghiệp."
Bối Thiến cười nhạo "Gì cơ?"
Bố Bối nhích người về phía trước một chút, đưa tay nắm lấy tay Bối Thiến "Thiến Thiến, con cũng không muốn cả đời phải sống dựa vào sắc mặt người khác đúng không? Chỉ cần nhà họ Bối chúng ta gây dựng lại sự nghiệp, đến lúc đó con vẫn là cô cả nhà họ Bối, đến lúc đó, trước mặt Mục Xuyên, con có thể giống như trước đây, đường đường chính chính, cậu ấy còn sẽ..."
Bố Bối tha thiết nói về tương lai, Bối Thiến lên tiếng cắt ngang lời ông ta "Bố làm thế nào để gây dựng lại sự nghiệp?"
Nhà họ Bối nợ nần chồng chất, là Mục Xuyên vừa mới giúp đỡ giải quyết.
Còn có một số dự án dở dang, tập đoàn Mục thị đã giúp thu dọn tàn cuộc rồi tiếp quản.
Gây dựng lại sự nghiệp?
Đúng là chuyện viển vông.

⬅ Trước Tiếp ➡