Bối Thiến nói xong, nhìn chằm chằm bố Bối không chớp mắt.
Bố Bối buông tay cô ra, lùi người về phía sau một chút, cầm cốc trà đã nguội lạnh trước mặt lên uống hai ngụm, nghiêm túc nói "Thiến Thiến, con có thích Mục Xuyên không?"
Bối Thiến "Thích thì sao? Không thích thì sao?"
Bố Bối nhìn thẳng Bối Thiến nói "Nếu con thích Mục Xuyên, vậy thì bố cho dù có mất hết mặt mũi, cũng nhất định sẽ đến nhà họ Mục đòi cho con một danh phận, con yên tâm, cho dù là nể mặt giao tình trước đây giữa hai nhà, nhà họ Mục cũng nhất định sẽ đồng ý mối hôn sự này, nhà họ Mục bố hiểu rõ, là một gia đình trọng tình trọng nghĩa."
Nhà họ Mục trọng tình trọng nghĩa.
Nghe thấy lời bố Bối nói, tɾong lòng Bối Thiến dâng lên một trận ghê tởm.
Không phải là phản bác lời bố Bối.
Mà là cảm thấy, so với sự trọng tình trọng nghĩa của nhà họ Mục, nhà họ Bối lại là kẻ tiểu nhân gian xảo.
Gia đình như vậy, sao xứng nói chuyện giao tình với nhà họ Mục.
Bối Thiến "Nếu con không thích thì sao?"
Bố Bối "Nếu con không thích, vậy thì con nhẫn nhịn một chút, trước tiên mượn cớ này kết hôn với Mục Xuyên, đợi nhà họ Bối dựa vào nhà họ Mục để xoay chuyển tình thế, đến lúc đó con liền ly hôn với Mục Xuyên."
Nói xong, sợ Bối Thiến không tin, bố Bối còn thề thốt đảm bảo "Bố thề, nhất định nói được làm được."
Thề thốt.
Nếu như lời thề mà có tác dụng͟͟, thật không dám tưởng tượng mỗi giây trên thế giới này sẽ có bao nhiêu người phải chết.
Bố Bối nói xong, dừng lại một chút, thấy Bối Thiến không bày tỏ thái độ, lên tiếng nói "Thiến Thiến, bây giờ con còn trẻ, có một số việc con vẫn chưa hiểu, thể diện, thực ra là thứ vô dụng͟͟ nhất trên thế giới này."
Bối Thiến "Vậy thứ gì mới là có ích?"
Bố Bối "Quyền thế."
Bối Thiến không nói gì.
Bố Bối "Thiến Thiến, con sẽ giúp bố, đúng không?"
Bối Thiến khóe môi khẽ nhếch, vừa định mỉa mai từ chối, liền thấy mẹ Bối nhanh hơn cô một bước lên tiếng "Bối Tuấn Phong, ông muốn Thiến Thiến đồng ý giúp ông, thì phải đồng ý chuyện tôi vừa nói."
Bố Bối nghe vậy cau mày.
Thái độ của mẹ Bối hiếm khi kiên quyết "Nếu ông không đồng ý chuyện tôi vừa nói, vậy thì cho dù tôi có chết, cũng tuyệt đối sẽ không để Thiến Thiến đồng ý giúp ông, tôi tuyệt đối không thể lại làm áo cưới cho người khác."
Bố Bối "..."
Ánh mắt bố Bối nhìn mẹ Bối có chút độc ác.
Bối Thiến nhìn thấy, thậm chí còn nghĩ, nếu không phải có cô ở đây, có phải bố Bối sẽ làm ra hành động gì quá khích hay không.
Một lúc lâu sau, bố Bối mặt lạnh tanh nói "Tôi sẽ không ly hôn với bà, tôi cũng sẽ cắt đứt quan hệ với cô ta, nhưng đứa bé..."
Bố Bối ngập ngừng, sắc mặt khó coi vô cùng.
Mẹ Bối nhìn chằm chằm ông ta, mắt đỏ hoe "Tôi không đồng ý Đứa bé đó tôi cũng không đồng ý "
Bố Bối "Đó là con của tôi "
Mẹ Bối "Là con của ông, không phải của tôi "
Hai người lời qua tiếng lại, Bối Thiến nghe, nghe ra được sự mờ ám tɾong đó "Đứa bé nào?"
Bố Bối "..."
Mẹ Bối "..."
Bầu không khí tɾong phòng khách đột nhiên rơi vào im lặng.
Không biết qua bao lâu, bố Bối mặt lạnh tanh, trầm giọng nói "Thiến Thiến, thật ra con còn có một đứa em trai."
Bối Thiến nghe vậy nhướng mày.