⬅ Trước Tiếp ➡
Bối Thiến đứng dậy, mỉa mai nói "Mẹ, đây là lần cuối cùng con gọi mẹ là mẹ, nếu các người đã cắt đứt quan hệ với con, vậy thì chúng ta cắt đứt cho sach sẽ, sau này cho dù các người có xảy ra chuyện gì, con cũng sẽ không quan tâm, con xảy ra chuyện gì, cũng không cần các người can thiệp..."
Mẹ Bối "..."
Nói xong với mẹ Bối, Bối Thiến bước đi.
Nhìn bóng lưng của cô, mẹ Bối đột nhiên nảy sinh ý định đuổi the0.
Không hiểu vì sao.
Bà cảm thấy lần này thực sự đã mất đi đứa con gái này.
Nhưng còn không đợi bà đứng dậy, cửa phòng đã "rầm" một tiếng đóng lại.
Rời khỏi khu dân cư, Bối Thiến bắt taxi về nhà.
Trên đường đi, cô nhắn tin cho văn phòng luật xin nghỉ một ngày, sau đó quay sang gửi tin nhắn cho mẹ Mục "Dì, chuyện Mục Xuyên thích con, dì có biết không?"
Mẹ Mục trả lời sau vài phút "Con đều biết rồi sao?"
Quả nhiên.
Mọi người đều biết.
Chỉ có mình cô bị che mắt.
Bối Thiến "Dì, nếu như, con nói nếu như, nếu như con không thích Mục Xuyên, nói chia tay với anh ấy, dì có giúp con không?"
Mẹ Mục "Dì tôn trọng quyết định của con."
Bối Thiến "Dì, cảm ơn dì."
Gửi tin nhắn xong cho mẹ Mục, Bối Thiến siết chặt đïện thoại tɾong tay.
Bối Thiến không trở về biệt thự của Mục Xuyên, mà trở về khu dân cư nơi cô ở.
Về đến nhà, một mình thân thể và tinh thần đều mệt mỏi, ngã xuống ghế sô pha, từ ban ngày nằm thẳng đến tối.
Không ngủ được, đầu óc choáng váng, nặng̝ trĩụ
Cho đến khi mặt trời lặn, nhận được đïện thoại của Mục Xuyên.
Điện thoại chỉ còn ba phần trăm pin, Bối Thiến ấn nút nghe.
Mục Xuyên giọng nói trầm thấp "Em đang ở đâu?"
Bối Thiến "Nhà."
Mục Xuyên "Nhà nào?"
Bối Thiến "Nhà của tôi..."
Không đợi Bối Thiến nói hết câu, đïện thoại hết pin, trực tiếp tắt máy.
Nghe thấy đầu dây bên kia không còn tiếng động, Bối Thiến đưa đïện thoại từ bên tai ra trước mặt, sau khi nhìn thấy màn hình đen ngòm, tùy ý ném đïện thoại sang một bên, đưa tay dùng cánh tay che mắt.
Người quá mệt mỏi.
Hơn nữa còn là loại mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần.
Cô thực sự không còn sức lực để suy nghĩ quá nhiềụ
Ngay khi cô mơ mơ màng màng sắp ngủ thiếp đi, chuông cửa đột nhiên bị ấn từ bên ngoài.
Bối Thiến hơi ngây người, sau đó đứng dậy.
Đợi cô lề mề đi đến cửa phòng mở cửa.
Cửa phòng vừa mở ra, liền đối diện với đôi mắt lạnh lùng của Mục Xuyên.
Hai người nhìn nhau, Mục Xuyên sải bước vào tɾong.
Bối Thiến còn chưa kịp phản ứng, anh đã xoay người ấn cô lên tường.
Mục Xuyên cúi đầu, bàn tay to lớn giữ chặt gáy cô, nhẫn nhịn nói "Sao vậy? Biết tôi thích em liền bỏ chạy?"
Bối Thiến ngẩng đầu không nói gì.
Mục Xuyên lại cúi đầu thấp hơn, nhìn thẳng Bối Thiến nói "Em sợ tôi thích em đến vậy sao?"
Bối Thiến đôi môi đỏ mấp máy "Anh không được giúp bố tôi."
Mục Xuyên cau mày.
Anh không ngờ rằng, sau khi anh tìm thấy cô, câu đầu tiên cô lại nói với anh điều này.
Thấy Mục Xuyên không đáp lại, Bối Thiến lại lên tiếng "Nếu anh giúp ông ta, tôi sẽ cắt đứt quan hệ với anh."
Bối Thiến dùng tư thế yếu thế nhất, nói ra những lời ma͙nh mẽ nhất.
Mục Xuyên nhìn cô, trái tim căng thẳng cả ngày thả lỏng xuống.
Người không chạy là được.
Còn về việc có giúp bố Bối hay không.

⬅ Trước Tiếp ➡