⬅ Trước Tiếp ➡
Anh căn bản cũng không quan tâm.
Nghĩ đến điều gì đó, Mục Xuyên nhướng mày, dùng lưỡi liếm qua một bên má "Vậy nếu tôi không giúp ông ta, em sẽ ở bên tôi?"
Bối Thiến "Được."
Bối Thiến đồng ý quá dứt khoát, Mục Xuyên ngược lại ngây người.
Mặc dù hôm nay mẹ Mục vừa mới nói chuyện với anh, cảnh cáo anh, nếu Bối Thiến muốn chia tay với anh, thì anh không được dây dưa.
Anh hiểu mẹ Mục.
Đương nhiên biết lời cảnh cáo này không phải là không có căn cứ.
Nhất định là Bối Thiến đã nói gì đó với bà, bà mới nói những lời như vậy.
Nhưng bây giờ...
Mục Xuyên suy nghĩ cẩn thận, suy nghĩ rấtnhiều, nhưng lời đến khóe miệng, lại chỉ còn lại một câu "Em nói đấy, không được hối hận."
Bối Thiến "Không hối hận."
Mục Xuyên cười khẩy, bàn tay đang giữ chặt gáy Bối Thiến thả lỏng, hôn lên khóe môi cô.
Bối Thiến anh.
Kết thúc nụ hôn, Mục Xuyên ôm Bối Thiến khàn giọng nói "Anh biết em không thích anh, không sao cả, anh thích em là đủ rồi."
Bối Thiến khóe môi hơi mím lại, không nói gì.
...
Tối hôm đó, Mục Xuyên và Bối Thiến ở lại căn hộ của Bối Thiến.
Sáng sớm hôm sau, Mục Xuyên liền gọi đïện thoại ngừng giúp đỡ bố Bối.
Sợ làm ồn Bối Thiến, Mục Xuyên ra phòng khách gọi đïện thoại.
Cho dù ở phòng khách, cũng hạ giọng xuống cực thấp.
"Ừ, sau này chuyện của Bối Tuấn Phong không cần phải quan tâm nữa."
"Nếu ông ta tìm cậu, cậu cứ trực tiếp nói với ông ta là ý của tôi."
"Thông báo xuống dưới, từ hôm nay trở đi, nhà họ Mục sẽ không còn là chỗ dựa của nhà họ Bối nữa."
"Còn nữa, Bối Thiến không giống, gặp cô ấy thì tôn trọng chút cho tôi."
Cúp đïện thoại, Mục Xuyên gập đïện thoại lại, hai tay đút túi quần đứng trước cửa sổ một lúc, xoay người trở về phòng ngủ.
Trong phòng ngủ, Bối Thiến vẫn còn đang ngủ.
Hai người tối qua quấn quít đến rạng sáng, vẫn là Bối Thiến cầu xin, Mục Xuyên mới dừng lại.
Nghĩ đến tối qua, Mục Xuyên khóe môi cong lên ý cười, cúi người hôn lên trán Bối Thiến một cái.
Bối Thiến bị làm ồn tỉnh lại, mơ màng mở mắt.
Mục Xuyên "Chào buổi sáng, bảo bối."
Nghe thấy lời Mục Xuyên nói, Bối Thiến đột nhiên tỉnh táo.
Hai người nhìn nhau, mặt Bối Thiến đỏ bừng.
Thấy cô như vậy, ý cười tɾong mắt Mục Xuyên càng sâu, dán vào môi cô cọ xát, giọng nói trầm thấp nói "Sao vậy? Hối hận rồi sao? Bảo bối, hối hận cũng muộn rồi, anh đã coi là thật rồi..."
Trong giọng nói của Mục Xuyên mang the0 ý cười, Bối Thiến nhìn anh, rồi quay mặt đi, ánh mắt tràn đầy phức tạp.
Mối quan hệ của hai người cứ như vậy không rõ ràng mà xác định.
Ngày hôm đó là Mục Xuyên đưa Bối Thiến đi làm.
Mục Xuyên tâm trạng rấttốt, nụ cười trên khóe môi từ đầu đến cuối vẫn không tắt.
Bối Thiến nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ xe.
Nhìn bóng dáng Mục Xuyên phản chiếu trên kính cửa sổ xe, khóe môi dần dần mím chặt.
Xe đến văn phòng luật, Bối Thiến tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe.
Tay cô vừa đặt lên tay nắm cửa, liền bị Mục Xuyên nắm lấy cổ tay kéo trở lại.
Bối Thiến lảo đảo, nhíu mày quay đầu nhìn anh.
Mục Xuyên khóe môi cong lên ý cười, được voi đòi tiên "Cứ như vậy mà đi sao?"
Bối Thiến "Nếu không thì sao?"
Mục Xuyên "Anh muốn nụ hôn chào buổi sáng."
Bối Thiến "..."

⬅ Trước Tiếp ➡