⬅ Trước Tiếp ➡
Có khi là một ân tình thuận nước đẩy thuyền.
Đương nhiên, phần lớn đều là tình nguyện.
Dùng ít tiền làm việc lớn.
Giống như Lý Nhận lần này, nhìn như là mất đi một căn nhà, trên thực tế, lợi ích thu được nhất định cao hơn giá trị căn nhà này.
Triệu Tân đi cùng Bối Thiến xem nhà một lúc, cúi đầu nhìn đồng hồ đe0 tay "Luật sư Bối, nếu không có việc gì khác, tôi xin phép đi trước."
Bối Thiến "Được."
Nói xong, Bối Thiến tiễn Triệu Tân ra cửa.
Đi đến cửa, Bối Thiến gọi Triệu Tân một tiếng "Trợ lý Triệụ"
Triệu Tân dừng bước quay đầụ
Bối Thiến "Chuyện hôm nay, cảm ơn."
Triệu Tân "Khách sáo rồi."
Bối Thiến "Anh rấtxuấtsắc, không ngại thì cứ ma͙nh dạn lên."
Bối Thiến ý cười dịu dàng, chân thành tha thiết.
Triệu Tân hơi khựng lại, sau đó cười đáp "Cảm ơn."
Bối Thiến "Tôi chỉ là đứng ở góc độ của mình, đánh giá khách quan dựa trên thực tế."
Một lúc sau, tiễn Triệu Tân rời đi, Bối Thiến trở lại tɾong phòng, liên hệ công ty mở khóa thay khóa mật mã, tiện tay gọi đïện thoại cho Ngô Thanh.
Chuông re0 một hồi, đïện thoại được kết nối, Bối Thiến lên tiếng trước "Tôi mua căn nhà của sếp Lý rồi."
Ngô Thanh "Tuyệt đối là đáng đồng tiền bát gạo, bốn trăm bảy mươi vạn, giá nhà này đi đâu mà tìm, chậc chậc chậc, đây cũng là do cậu thiếu chỗ ở, nếu không tôi nhất định ra tay tranh với cậụ"
Bối Thiến "Ba trăm sáu mươi vạn."
Ngô Thanh kinh ngạc "Hả?"
Bối Thiến không có ý định giấu giếm Ngô Thanh, thở dài một hơi nói "Là Mục Xuyên ở phía sau thúc đẩy."
Ngô Thanh " "
Bên kia, sếp Lý bán rẻ nhà gọi đïện thoại cho Mục Xuyên khóc lóc.
Khóc lóc đúng là chân tình thực cảm.
Vừa khóc vừa than.
Lý Nhận "Anh Mục, em đã bán rẻ đến bốn trăm bảy mươi vạn rồi, cô ta lại ép em giảm thêm một trăm mười vạn, anh nói xem lòng dạ cô ta có độc ác không."
Mục Xuyên cười khẩy tiếp lời "Lát nữa anh sẽ bồi thường cho cậụ"
Lý Nhận nghe vậy, lập tức không đau lòng nữa, tiếng khóc cũng ngừng lại "Cảm ơn anh Mục."
Hai người trò chuyện một lúc, cúp đïện thoại, Mục Xuyên tiện tay gửi cho Bối Thiến một tin nhắn Thế nào? Mua nhà có hài lòng không?
Tin nhắn của Mục Xuyên gửi đi, chìm vào im lặng.
Bối Thiến bên kia rấtlâu không trả lời.
Ngay khi Mục Xuyên cho rằng cô sẽ không trả lời nữa, đïện thoại rung lên, Bối Thiến gửi tin nhắn cho anh Rất hài lòng, tôi đặc biệt cảm ơn sếp Lý, tɾong lúc tôi khó khăn như vậy đã ra tay giúp đỡ.
Mục Xuyên ?
Bối Thiến Sếp Mục, nếu không có việc gì khác, tôi sẽ chặn anh, có việc gì, chúng ta gọi đïện thoại liên lạc.
Mục Xuyên ??
Sau hai dấu chấm hỏi, khung trò chuyện không có động tĩnh gì nữa.
Mục Xuyên không cam tâm, lại gửi một tin nhắn, lần này là ba dấu chấm hỏi ???
Ba dấu chấm hỏi vừa gửi đi, đáp lại anh là thông báo không phải bạn bè tɾong khung trò chuyện Wechat.
Mục Xuyên dùng lưỡi liếm răng hàm sau, tức đến bật cười.
Rất rõ ràng, Bối Thiến đã biết chuyện này là anh ở phía sau thúc đẩy.
Nếu không cô sẽ không chặt chém giá tới mức như vậy.
Nhưng cô ngoài miệng đều là cảm ơn đối với sếp Lý, cũng gián tiếp nói rõ một chuyện khác, cô không định cảm ơn anh, cũng không định ghi nhận công lao của anh.
Quả nhiên, sói mắt trắng chính là sói mắt trắng.

⬅ Trước Tiếp ➡