Cho dù anh có moi tim ra, cũng không nuôi quen được cô.
Tuy nhiên không sao cả, ai bảo anh hèn mọn làm gì.
Anh chính là thích cô.
...
Trong một khoảng thời gian rấtdài tiếp the0, Bối Thiến và Mục Xuyên đều không có giao thiệp thân mật.
Bối Thiến thỉnh thoảng sẽ đến nhà họ Mục thăm bố Mục và mẹ Mục.
Mục Xuyên ngoài miệng nói ai đi đường nấy, nhưng mỗi lần gặp mặt, ánh mắt luôn giống như thực chất rơi trên người cô.
Bối Thiến h0àn toàn làm ngơ.
Nếu không thể tránh được, liền trực tiếp thẳng thắn nhìn lại anh.
Hai người đối diện, Mục Xuyên khóe môi cong lên ý cười, Bối Thiến vẻ mặt lạnh lùng giống như đối mặt với người xa lạ.
Hai người cứ như vậy không dứt khoát mà dây dưa.
Dây dưa mấy tháng.
Cho đến khi Bối Thiến đại diện cho vụ kiện của Tần Thâm bọn họ, hai người mới lại liên lạc thường xuyên.
Đương nhiên, nói là liên lạc thường xuyên, cũng không phải là hai người riêng, mà là nhóm người bọn họ.
Chỉ là Tần Thâm bọn họ hẹn cô, anh lần nào cũng có mặt.
Qua lại nhiều lần, muốn không có giao thiệp cũng khó.
Vụ kiện kia của Tần Thâm bọn họ, liên quan quá nhiều, không chỉ có Tần Thâm, còn có Chử Hành và Lý Áo.
Muốn đưa Ân Trấn vào tù, còn phải gỡ sach Tần Thâm bọn họ ra.
Nhìn như đơn giản, nói thì dễ hơn làm.
Vụ kiện này, kéo dài mấy tháng.
Đây vẫn là bởi vì có đồn cảnh sát và nhân chứng cung cấp chứng cứ tương ứng, chứng minh Tần Thâm bọn họ quả thực không làm ra chuyện phạm pháp.
Thu đi đông đến.
Ngày đánh xong vụ kiện, Tần Thâm đám người mời Bối Thiến ăn cơm.
Trên bàn ăn, Mục Xuyên hiếm khi ngay cả một ánh mắt thừa thãi cũng không cho Bối Thiến.
Sau bữa ăn, đợi tất cả mọi người rời đi, Mục Xuyên đứng trên bậc thềm châm thuốc, ánh mắt sâu xa nhìn về phía bóng lưng Bối Thiến.
Hai người tɾong khoảng thời gian này gây ra không ít mâu thuẫn.
Ngay tháng trước, anh còn mượn rượu làm càn một lần.
Bị chuyện của Tần Thâm và Tô Mạt kích thích.
Cũng là bị chuyện của Lý Áo và Lý Duệ kích thích.
Bốn người này, đừng thấy mỗi ngày đều làm ầm ĩ, giống như nước giếng không phạm nước sông, thực ra người sáng suốt liếc mắt một cái liền có thể nhìn ra, bọn họ tɾong lòng đều có đối phương.
Không buông bỏ được.
Ầm ĩ thành ra như vậy, chẳng qua là tɾong lòng mỗi người đều có một cái nút thắt, không vượt qua được.
Chỉ cần cái nút thắt này có thể vượt qua.
Vậy thì chắc chắn sẽ là một kết thúc viên mãn.
Không giống như anh và Bối Thiến.
Cho đến nay Bối Thiến vẫn chưa hề đáp lại tình cảm của anh.
Mối liên kết duy nhất giữa hai người họ, chính là lần anh "cưỡng ép" đó, thêm nữa, chính là từ khi cô trở về Dung Thành, anh như âm hồn không tan.
Hút được nửa điếu thuốc, Bối Thiến đứng ở ven đường vẫn chưa đi.
Mục Xuyên nhe0 mắt, vừa định lấy đïện thoại di động ra gọi đïện thoại cho tài xế, Bối Thiến đột nhiên quay đầu lại.
Hai người tɾong màn đêm đối diện, tàn thuốc trên đầu ngón tay Mục Xuyên the0 gió bay lả tả.
Giây tiếp the0, một chiếc taxi dừng lại trước mặt Bối Thiến.
Bối Thiến quay đầu lại, khom người lên xe.
Nhìn the0 Bối Thiến lên xe, Mục Xuyên lại ngậm điếu thuốc vào miệng, hít sâu một hơi, khói vào phổi, bởi vì còn nén một hơi, sặcđến ho dữ dội.