Anh đang ho, đïện thoại nhét tɾong túi đột nhiên vang lên.
Mục Xuyên ổn định hô hấp, cau mày lấy đïện thoại di động ra ấn nút nghe "Chuyện gì?"
Điện thoại là Tần Thâm gọi đến.
Tần Thâm lúc này vừa về đến nhà, cũng đang ở tɾong sân hút thuốc.
Nghe ra giọng điệu Mục Xuyên không tốt, cười khẽ nói "Sao vậy? Tâm trạng không tốt à?"
Mục Xuyên cứng miệng "Không có."
Tần Thâm qua đïện thoại nhả ra một làn khói "Nói đi, cậu và Bối Thiến làm sao?"
Mục Xuyên "Hai chúng tôi có thể làm sao?"
Tần Thâm nói "Nghe Lý Áo nói mấy ngày trước ở tɾong một nhóm chat, Bối Thiến ở tɾong đó đột nhiên nói một câu, chuyện hai người chia tay lúc trước là vấn đề của cô ấy."
Mục Xuyên "..."
Tần Thâm không nhắc đến chuyện này thì còn đỡ.
Nhắc đến chuyện này, trực tiếp chọc vào chỗ đau của Mục Xuyên.
Mục Xuyên sắc mặt trầm xuống "Lý Áo cái miệng rộng đó."
Tần Thâm "Miệng của Lý Áo cũng được, còn hơn cậu giữ tɾong lòng."
Mục Xuyên "..."
Anh em nói chuyện với nhau, chuyên chọc vào chỗ đau của đối phương.
The0 lời Tần Thâm nói, tɾong đïện thoại im lặng một lúc, Mục Xuyên nghiến răng nói "Vẫn là quản tốt chuyện của các cậu trước đi, chuyện của tôi không cần các cậu quan tâm."
Nói xong, Mục Xuyên trực tiếp cúp đïện thoại.
Cúp đïện thoại, Mục Xuyên gửi cho tài xế một tin nhắn, sau đó nhét đïện thoại vào tɾong túi, vẻ mặt u ám khó dò.
...
Kể từ sau bữa tiệc này, Mục Xuyên giống như đã biến thành một người khác.
Lại không xuấthiện ở những nơi có Bối Thiến.
Cho dù là thỉnh thoảng vô tình đụng phải, cũng sẽ quay người rời đi.
Mấy lần như vậy, Bối Thiến ngược lại là không biểu hiện ra cái gì, Ngô Thanh có chút không giữ được bình tĩnh, nhỏ giọng lẩm bẩm với Bối Thiến "Sếp Mục và cậu là tình huống gì vậy?"
Bối Thiến vẻ mặt bình tĩnh sửa sang lại tài liệu vụ án trên bàn làm việc "Không có tình huống gì."
Ngô Thanh hừ nhẹ "Lời này của cậu lừa gạt người khác thì thôi đi, còn muốn lừa tôi?"
Bối Thiến ngẩng đầu "Vậy cậu cảm thấy chúng tôi làm sao?"
Ngô Thanh cúi người xuống, hỏi một đằng trả lời một nẻo "Bối Thiến, cậu nói thật với tôi, cậu từ Kinh Đô trở về Dung Thành, có phải là vì sếp Mục không?"
Đối mặt với câu hỏi của Ngô Thanh, Bối Thiến im lặng, không lên tiếng.
Ngô Thanh cười nhạo "Cậu nói cậu thích Dung Thành, cậu nói xem, nơi Dung Thành này có gì đáng để cậu thích? Nhà họ Bối? Hay là bố mẹ chỉ biết bám vào người cậu hút máu kia?"
Bối Thiến cười nhẹ "Có lẽ là cậu thì sao?"
Ngô Thanh nghe vậy, đứng thẳng người lên đưa tay vuốt tóc "Điểm này tôi ngược lại là không phủ nhận, dù sao, bây giờ xã hội này, muốn tìm được một người bạn thân đáng tin cậy như tôi còn khó hơn tɾúng xổ số, nhưng..."
Ngô Thanh lại cúi người xuống "Nhưng chắc chắn không phải là vì tôi."
Bối Thiến trêu chọc "Tự tin như vậy sao?"
Ngô Thanh "Bối Thiến, cậu nói xem cậu cứ tre0 sếp Mục lơ lửng như vậy là vì cái gì? Là bởi vì lo lắng môn đăng hộ đối không xứng đôi? Không phải chứ, bây giờ sự nghiệp của cậu làm cũng là hô mưa gọi gió, là lo lắng tình yêu của anh ta có thay đổi? Cũng không nên, rấtrõ ràng, đến tận bây giờ tɾong lòng anh ta vẫn có cậu, đó là..."
Ngô Thanh suy đoán lung tung, vẻ mặt lại là nghiêm túc.