Nhìn mẹ Bối như vậy, Bối Thiến tɾong lòng đã hiểu rõ.
Xem ra là cuộc sống của một người bình thường tɾong ba năm nay, đã khiến bà hiểu được hành vi làm mẹ năm đó của mình không xứng đáng.
Quả nhiên, giây tiếp the0 mẹ Bối mang the0 tiếng khóc nói "Mẹ không có mặt mũi đòi tiền con, ba năm nay mẹ suy nghĩ rấtnhiều, từ nhỏ đến lớn, tɾong mắt mẹ con chính là một công cụ, mẹ đối tốt với con, cho con nền giáo dục tốt nhất, cũng chẳng qua là muốn con ở trước mặt ông nội Bối và bố con làm vẻ vang cho mẹ, con có thể có được thành tựu như ngày hôm nay, đều là do bản thân con nỗ lực phấn đâύ mà có được, mẹ không có mặt mũi yêu cầu con phụng dưỡng mẹ..."
Bối Thiến "Được, con biết rồi."
Mẹ Bối ngẩng đầu "Thiến Thiến, mẹ không hy vọng xa vời sự tha thứ của con, mẹ chỉ hy vọng sau này con có thể sống tốt."
Bối Thiến "Yên tâm, con chắc chắn sẽ sống rấttốt."
Dòng suy nghĩ đến đây kết thúc, Bối Thiến hít sâu một hơi, nhìn Ngô Thanh khóe miệng cong lên ý cười "May mắn, tɾong cuộc đời này tôi có thể gặp được một người bạn như cậụ"
Ngô Thanh "Đó là bởi vì cậu xứng đáng."
Tối hôm đó, trước khi tan làm, Bối Thiến gửi tin nhắn cho mẹ Mục, nói muốn đến nhà họ Mục ăn cơm.
Mẹ Mục trả lời tin nhắn ngay lập tức Mục Xuyên ở nhà đó.
Mẹ Mục vẫn luôn đứng về phía cô.
Bối Thiến nhìn thấy tɾong lòng ấm áp, trả lời tin nhắn Không sao ạ.
Mẹ Mục Vậy tối nay ăn cua lông nhé?
Bối Thiến Vâng ạ.
Mẹ Mục Sau đó dì lại làm thêm mấy món sở trường mà con thích ăn.
Bối Thiến Cảm ơn dì.
Mẹ Mục Với dì mà còn khách sáo như vậy.
Buổi tối, Bối Thiến đến trung tâm thương lái xe đến nhà họ Mục.
Xe là cô mua vào tháng trước, một chiếc Volkswagen ba mươi vạn.
Xe đến nhà họ Mục, Bối Thiến xách đồ xuống xe.
Cô vừa vào cửa, liền nhìn thấy Mục Xuyên đang đứng trước cửa sổ sát đất tɾong phòng khách gọi đïện thoại.
Mục Xuyên quay lưng về phía cô, nghe thấy tiếng động quay đầu nhìn một cái, chau mày, ngay sau đó, lại quay đầu chuyên tâm gọi đïện thoại.
"Chuyện khi nào?"
"Hai người thật sự ly hôn?"
"Ly thân không ly hôn?"
"Hai người lại đang chơi trò gì?"
"Không phải tôi nói chứ, lão Tần cũng chỉ ngang ngược với mấy anh em chúng ta, trước mặt Tô Mạt, hèn muốn chết."
Người ở đầu dây bên kia đïện thoại không biết đã nói gì, Mục Xuyên chau mày càng chặt hơn "Thôi được rồi, cúp máy."
Điện thoại ngắt kết nối, Mục Xuyên cất đïện thoại di động, đứng trước cửa sổ sát đất một lúc, xoay người đi đến trước ghế sô pha, cầm áo vest của mình khoác lên cánh tay, xoay người sải bước đi ra ngoài.
Mắt thấy anh sắp lướt qua Bối Thiến, Bối Thiến nhếch khóe môi nói "Anh đang trốn tôi sao?"
Giọng nói của Bối Thiến rấtkhẽ, chỉ có hai người có thể nghe thấy.
Mục Xuyên nghe vậy, bước chân dừng lại, cúi đầu nhìn cô.
Hai người một người ngẩng đầu, một người cúi đầu, bốn mắt nhìn nhau, Mục Xuyên đôi môi mỏng mấp máy "Không có."
Bối Thiến "Anh đã biểu hiện rấtrõ ràng rồi."
Mục Xuyên bàn tay cầm đïện thoại siết chặt.
Bối Thiến khom người thay dép, thấp giọng nói "Anh hiếm khi mới về ăn cơm tối cùng chú và dì, ở lại đi, tôi không muốn vì quan hệ của tôi, khiến mọi người không thể ăn cơm đoàn viên."