Nói xong, Bối Thiến đi vào tɾong.
Mục Xuyên "..."
Bối Thiến vẻ mặt thản nhiên, dường như chỉ là vì bố Mục và mẹ Mục suy nghĩ.
Mục Xuyên nhìn bóng lưng của cô, sắc mặt trầm xuống.
Anh đứng ở cửa một lúc, cuối cùng vẫn quay người trở lại phòng khách.
Anh vừa ngồi xuống, Bối Thiến liền đưa tay đẩy một tách trà đến trước mặt anh.
Mục Xuyên nhướng mắt "Đây là nhà em hay là nhà tôi?"
Sao nhìn như này, anh giống như là khách của nhà này vậy.
Bối Thiến đôi môi đỏ mấp máy "Nghe nói Tô Mạt và anh Năm đang làm ầm ĩ đòi ly hôn."
Nhắc đến Tô Mạt và Tần Thâm, sắc mặt Mục Xuyên hơi dịu đi "Ly thân không ly hôn, ai biết hai người họ đang chơi trò gì."
Bối Thiến "Anh Năm rấtyêu Tô Mạt."
Mục Xuyên không lên tiếng.
Bối Thiến "Tô Mạt rấthạnh phúc."
Nghe thấy lời Bối Thiến nói, Mục Xuyên cau mày nhìn chằm chằm cô.
Bối Thiến nhìn lại anh, không kiêu ngạo không siểm nịnh.
Một lúc lâu sau, Mục Xuyên mặt lạnh tanh nói "Em thích lão Tần?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên vừa dứt lời, đáp lại anh là sự im lặng của Bối Thiến, im lặng còn đáng sợ hơn lời nói.
Giây tiếp the0, Mục Xuyên cụp mắt nhìn ly trà trước mặt, cười lạnh một tiếng nói "Em đừng có mơ tưởng, không có cửa đâụ"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Lão Tần thầm mến Tô Mạt nhiều năm như vậy, lúc trước Tô Mạt đã trở thành bạn gái của người khác rồi mà anh ấy vẫn không từ bỏ, em nghĩ xem..."
Mục Xuyên cười khẩy, còn muốn nói gì đó, bị Bối Thiến lên tiếng cắt ngang "Mục Xuyên."
Mục Xuyên "Sao?"
Bối Thiến "Đầu óc anh có vấn đề à."
Mục Xuyên nhướng mày "?"
Bối Thiến "Tôi không thích kiểu người như anh Năm."
Mục Xuyên nghi ngờ "Thật sao? Còn có người không thích kiểu người như lão Tần sao?"
Nam tính ngời ngời.
Còn có người phụ nữ nào không thích?
Bối Thiến nhếch môi "Tôi quả thực không thích kiểu người như anh Năm, quá thông minh."
Mục Xuyên cười khẩy "Nói như vậy, em thích người ngốc?"
Bối Thiến "Tôi thích người đần độn."
Mục Xuyên cười khẩy "Không nhìn ra, gu của em cũng đặc biệt thật."
Bối Thiến gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc "Quả thực rấtđặc biệt."
Hai người cậu một lời tôi một câu, mẹ Mục đứng trên bậc cầu thang nghe, nghe ra được điều khác thường.
"Thiến Thiến."
Lo lắng con trai mình lại lỡ lời, mẹ Mục lên tiếng, cắt ngang cuộc đối thoại của hai người.
"Dì."
Bối Thiến đứng dậy chào hỏi mẹ Mục.
Thấy cô đứng dậy, mẹ Mục đi tới, nắm lấy tay cô vỗ về mu bàn tay cô nói "Gần đây sao không đến thăm dì? Dì nhớ con lắm."
Bối Thiến "Gần đây văn phòng luật bận rộn, vẫn luôn không có thời gian rảnh."
Mẹ Mục "Dì đều nghe nói rồi, nghe nói con giúp Tiểu Tần bọn họ đánh vụ kiện kia."
Bối Thiến cười đáp "Vâng ạ."
Mẹ Mục "Tiểu Tần bọn họ đều là một đám trẻ tốt, tɾong những người trẻ tuổi bây giờ, có thể giữ được nhiệt huyết như bọn họ không nhiềụ"
Bối Thiến "Quả thực đáng kính trọng."
Mẹ Mục "Con cũng đáng kính trọng, nếu không phải có con, bọn họ sẽ phải chịu oan uổng rồi."
Bối Thiến cười "Công bằng tự có tɾong lòng người, cho dù không phải là con, vẫn sẽ có luật sư khác."
Hàn huyên một hồi, mẹ Mục kéo Bối Thiến nói chuyện phiếm.
Nói về những chuyện đau đầu của mấy gia tộc lớn gần đây.
Lại hỏi thăm vài câu về chuyện của bố Bối và mẹ Bối.
Cuối cùng đem chủ đề kéo đến trên người Mục Xuyên.