Mục Xuyên nghiến răng, không trả lời, nhấn ga phóng xe rời đi.
Nhìn đuôi xe Mục Xuyên phóng nhanh rời đi, Bối Thiến không nhanh không chậm đứng thẳng người, đưa tay vén những sợi tóc mai bên tai, khóe môi cong lên ý cười.
Đông qua xuân tới, thoáng chốc trôi qua.
Khoảng thời gian này Mục Xuyên bị Bối Thiến g͙iày vò không nhẹ.
Ba ngày hai bữa, không phải là cần anh giúp lái xe đưa đón đi nhà họ Mục, thì chính là tɾong nhà có việc vặt cần anh giúp đỡ.
Hơn nữa mỗi lần giúp đỡ đều là vào đêm khuya.
Đều là loại mà anh đã tắm rửa xong đi ngủ rồi, cô một cuộc đïện thoại, trực tiếp gọi anh rời giường.
Một hai lần thì không sao, ba năm lần anh cũng nhịn.
Nhưng tình huống này lại kéo dài mấy tháng.
Cuối cùng vào một đêm tối trời gió lớn, Bối Thiến lại gọi đïện thoại bảo Mục Xuyên giúp xem vòi nước bị rò rỉ tɾong nhà, Mục Xuyên bùng nổ.
Anh mặt lạnh tanh lái xe đến khu dân cư Bối Thiến ở.
Đi thang máy lên lầu, sắc mặt tái mét, chuông cửa cũng không ấn, trực tiếp mang the0 một bụng tức giận đưa tay dùng nắm đấm đập cửa.
Hai tiếng "rầm rầm".
Trong phòng vang lên một loạt tiếng bước chân, ngay sau đó cửa phòng từ bên tɾong mở ra.
Tối nay Bối Thiến mặc một chiếc váy ngủ hai dây ren màu đen.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, một hơi của Mục Xuyên nghẹn ở ngực, đem ngọn lửa tɾong lòng đốt càng thêm hừng hực.
Bối Thiến "Làm phiền anh rồi."
Mục Xuyên mặt lạnh tanh đi vào tɾong, thành thạo thay dép, sau đó cởi áo khoác đi vào phòng tắm.
Tháng này, anh đã đến chỗ Bối Thiến liên tục sửa vòi hoa sen ba lần.
Đều là những hỏng hóc nhỏ.
Hỏng hóc lớn anh cũng không sửa được.
Anh cũng không phải là người chuyên làm việc này.
Nhanh chóng sửa xong, Mục Xuyên rửa tay, xoay người từ phòng tắm đi ra, quyết định nói chuyện rõ ràng với Bối Thiến.
Thấy anh đi ra, Bối Thiến nhìn trên người anh "Uống nước không?"
Mục Xuyên mặt trầm xuống nói "Hai chúng ta nói chuyện."
Bối Thiến trả lời một đằng hỏi một nẻo "Trong nhà còn có nước ép trái cây, có muốn uống không?"
Mục Xuyên "Bối Thiến."
Bối Thiến bước đến trước tủ lạnh, mở ra, từ bên tɾong lấy ra một ly nước ép trái cây, sau đó lại đi đến máy lọc nước rót một ly nước, đem hai chiếc cốc đều đặt trước mặt Mục Xuyên.
Mục Xuyên lúc này đang ngồi trên ghế sô pha, ngồi thẳng một cách lười biếng, người dựa vào tɾong ghế sô pha, sắc mặt u ám khó coi.
Nhìn thấy ánh mắt của anh, Bối Thiến xoay người đi đến trước ghế sô pha đơn bên cạnh ngồi xuống, nhếch môi hỏi "Muốn nói chuyện gì với tôi?"
Mục Xuyên cười lạnh "Em tɾong khoảng thời gian này là có ý gì?"
Bối Thiến "Cái gì?"
Mục Xuyên "Em gần đây tɾong khoảng thời gian này vẫn luôn tre0 tôi, em đừng nói em không có, tôi không phải là kẻ ngốc."
Bối Thiến "Sau đó thì sao?"
Mục Xuyên vốn dĩ là muốn chất vấn Bối Thiến.
Bởi vì Bối Thiến một câu thản nhiên "Sau đó thì sao?", anh cả người ngây ra.
Cái gì gọi là sau đó thì sao?
Hai người đối diện, Mục Xuyên đầu óc nhất thời kẹt lại.
Anh không trả lời được câu hỏi này của Bối Thiến.
Giây tiếp the0, ngay khi Mục Xuyên nghĩ xem làm thế nào dùng ngôn ngữ phản kích có thể lấy lại thể diện, Bối Thiến đột nhiên nghiêng người đến gần "Mục Xuyên, tôi hỏi anh đó, sau đó thì sao?"