Bối Thiến nói "Dì, chuyện này tạm thời con không muốn để Mục Xuyên biết."
Mẹ Mục kinh ngạc "Tại sao?"
Bối Thiến nói "Con muốn chọn một thời điểm thích hợp rồi nói cho anh ấy biết, hai chúng con bây giờ..."
Tình hình hiện tại của Bối Thiến và Mục Xuyên, mẹ Mục ít nhiều gì cũng biết.
Nghe thấy Bối Thiến nói như vậy, mẹ Mục cười nói, tỏ vẻ thông cảm "Được, dì nghe the0 con, chuyện của hai đứa, hai đứa tự mình quyết định."
Nói xong, mẹ Mục nháy mắt với Bối Thiến "Nói thật, dì còn rấtmong chờ dáng vẻ sau khi thằng nhóc Mục Xuyên kia biết được chân tướng, con nói xem, đến lúc đó nó sẽ vui mừng đến mức không tìm được phương hướng, hay là sẽ tức giận?"
Bối Thiến "Con không biết."
...
Tối hôm đó, trên bàn ăn một mảnh vui vẻ hòa thuận.
Ngoại trừ Mục Xuyên.
Mẹ Mục và bố Mục cùng Bối Thiến trò chuyện, hỏi cô công việc, hỏi cô cuộc sống.
Bối Thiến trả lời từng câu, ngoan ngoãn lại làm vui lòng hai người.
Mục Xuyên nhìn một màn này, ngả người ra sau, sâu sắc cảm thấy mình giống như người ngoài.
Sau bữa ăn, mẹ Mục giao nhiệm vụ cho Mục Xuyên, bảo anh đưa Bối Thiến về nhà.
Trên xe, Mục Xuyên tay chống vô lăng gõ nhẹ, ngoài cười nhưng tɾong không cười nói "Sau này em không cần lúc nào cũng chạy đến nhà họ Mục, em yên tâm, tôi sẽ không lại dây dưa không buông với em, tôi..."
Mục Xuyên nói được một nửa, Bối Thiến đột nhiên nghiêng người lại gần anh.
Hương hoa lan thanh mát phả vào mặt.
Mục Xuyên hô hấp cứng lại, ngón tay gõ trên vô lăng không khỏi siết chặt.
Mục Xuyên giọng nói khàn khàn "Em làm gì?"
Bối Thiến từ chỗ để đồ ở cửa xe phía ghế lái của anh lấy một chai nước khoáng, khi thu người về, vẻ mặt tự nhiên nói "Lấy nước uống, anh vừa nói gì?"
Khi Bối Thiến lấy chai nước đó, hơn nửa người cô đều đè lên đùi Mục Xuyên.
Người không biết nhìn thấy cảnh này, còn tưởng rằng cô đang nằm tɾong lòng anh.
Mục Xuyên nghiến chặt răng.
Chỉ một chút như vậy, đầu óc trống rỗng vài giây.
Đợi anh h0àn hồn, khàn giọng nghiến răng nghiến lợi nói "Em muốn uống nước có thể trực tiếp nói với tôi, không cần thiết phải tự mình bò qua lấy."
Bối Thiến vặn nắp chai nước khoáng, nhìn anh một cái nói "Anh lái xe cần phải tập trung, phải chú ý an toàn."
Mục Xuyên nghe vậy tức đến bật cười "Em cảm thấy em đột nhiên bò qua như vậy, tôi có thể tập trung sao?"
Bối Thiến "Không thể sao?"
Mục Xuyên "..."
Một tiếng rưỡi sau, xe đến khu dân cư Bối Thiến ở.
Chính là căn hộ mà trước đây cô mua được với giá gãy xương từ chỗ Lý Nhận.
Mục Xuyên dừng xe, một tay chống vô lăng trầm giọng nói "Đến rồi."
Bối Thiến "Cảm ơn."
Nói xong, Bối Thiến xuống xe.
Đi được vài bước, Bối Thiến lại quay người lại, khom người gõ cửa sổ xe của Mục Xuyên.
Mục Xuyên quay đầu nhìn một cái, không kiên nhẫn hạ cửa sổ xe xuống "Chuyện gì?"
Bối Thiến vẻ mặt thản nhiên "Muốn lên trên uống ly nước không?"
Nghe thấy lời Bối Thiến nói, Mục Xuyên nghẹn lời, cười khẩy "Bối Thiến, em có biết nửa đêm canh ba mời một người đàn ông lên lầu uống nước có ý nghĩa gì không? Huống chi người đàn ông này còn vốn dĩ tơ tưởng em nhiều năm."
Bối Thiến mặt không đổi sắc "Anh định lực kém như vậy sao?"
Bối Thiến nói chuyện, rõ ràng biểu cảm là xa cách, nhưng rơi vào tɾong mắt Mục Xuyên lại toàn là khıêu khích.