⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Xuyên không nghe thấy Ngô Thanh ở đầu dây bên kia đïện thoại nói gì, nhưng anh có thể nghe thấy lời Bối Thiến nói, từ lời nói của cô, cơ bản có thể đoán ra được bảy tám phần, đi đến bên giường, cúi người hai tay chống lên giường, khóe môi cong lên ý cười, từng chữ từng câu nói "Đúng, anh công khai rồi, sao, không được sao?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Bối Thiến, em sẽ không lại giống như ba năm trước, xách quần lên liền không nhận người chứ?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Hai chúng ta đều như vậy rồi, em chẳng lẽ không nên cho anh một danh phận sao?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên từng chữ từng câu, Bối Thiến căn bản không biết nên trả lời thế nào.
Ngay khi Bối Thiến suy nghĩ nên trả lời thế nào, Ngô Thanh ở đầu dây bên kia đïện thoại ho nhẹ hai tiếng cười một cách mờ ám "Hai người, những câu đối thoại này, là tôi không nạp vip có thể nghe được sao?"
Bối Thiến "..."
Mục Xuyên "Luật sư Ngô ở Dung Thành nhân mạch rộng, còn làm phiền luật sư Ngô giúp chúng tôi công khai rộng rãi."
Chuyện của Mục Xuyên và Bối Thiến, chỉ tɾong vòng nửa ngày, tɾong giới không ai là không biết, không ai là không hay.
Buổi chiều, Bối Thiến đến văn phòng luật họp, vừa bước vào cửa, mấy luật sư lần lượt ném ánh mắt mập mờ không rõ về phía cô.
Mấy luật sư đều là người tài giỏi tɾong giới.
Là sau khi văn phòng luật của cô và Ngô Thanh làm ăn khấm khá, tự nguyện gia nhập.
Đối diện với ánh mắt đầy ẩn ý của mọi người, Bối Thiến khóe môi cong lên ý cười, chủ động thẳng thắn thừa nhận "Đúng vậy, tôi yêu rồi, tối nay mời mọi người ăn cơm."
Ngô Thanh dẫn đầu ồn ào "Chỉ có mình cậu mời thôi sao?"
Bối Thiến hiểu ý ngay lập tức, nhếch môi nói "Để anh ấy mời."
Ngô Thanh "Vậy tối nay chúng tôi đợi làm thịt."
Bối Thiến "Không thành vấn đề."
Trêu chọc qua đi, Bối Thiến ngồi xuống họp.
Họp xong, Bối Thiến gửi tin nhắn cho Mục Xuyên Mọi người tɾong văn phòng luật tối nay muốn anh mời cơm.
Mục Xuyên Muốn đi đâu ăn?
Bối Thiến Đâu cũng được.
Mục Xuyên Được, vậy để anh đặt.
Bối Thiến Ừ.
Tin nhắn gửi đi, Bối Thiến cho rằng cuộc trò chuyện của hai người đến đây là kết thúc, vừa định cất đïện thoại đi làm việc, tin nhắn thứ hai của Mục Xuyên ngay sau đó gửi đến Anh nhớ em rồi.
Bối Thiến tay đang cất đïện thoại khựng lại, lướt ngón tay trên màn hình, nhấn vào trả lời Em cũng vậy.
Mục Xuyên Sao Anh cảm thấy có một loại cảm giác không chân thực.
Bối Thiến Cần em lúc gặp mặt nhéo anh một cái không?
Mục Xuyên mặt dày Cần em lúc gặp mặt hôn anh một cái.
Nhìn thấy tin nhắn, Bối Thiến mặt đột nhiên đỏ bừng, tắt màn hình đïện thoại không trả lời.
Ngô Thanh tay cầm một tập tài liệu, có một vụ án muốn cùng Bối Thiến thảo luận, ai ngờ, vừa bước vào cửa liền nhìn thấy một màn này.
Ngô Thanh dựa người vào cửa, "chậc chậc" hai tiếng "Phụ nữ đang yêu quả nhiên không giống nhaụ"
Bối Thiến ngẩng đầu "Cậu ghen tị à?"
Ngô Thanh đứng thẳng người đi vào tɾong "Đúng vậy, đúng vậy, tôi ghen tị đến phát điên đây này."
Ngô Thanh dứt lời, Bối Thiến cười nói "Lần này tôi trở về chuyện rối ren quá nhiều, còn chưa hỏi cậu, tôi nhớ trước đây cậu không phải là đang yêu đương với một người tɾong giới của Mục Xuyên bọn họ sao? Người kia đâu?"

⬅ Trước Tiếp ➡