Ngô Thanh không ngờ Bối Thiến sẽ đột nhiên đem chủ đề kéo đến trên người cô ấy, hơi khựng lại vài giây, sau đó cười nhẹ tiếp lời "Mục Xuyên không nói với cậu sao?"
Bối Thiến nói "Hai chúng tôi tối qua mới xác định quan hệ."
Ngô Thanh đặt tập tài liệu tɾong tay xuống, đưa tay vuốt tóc, khóe môi cong lên ý cười nói "Anh ta à, đi liên hôn rồi, kết hôn luôn rồi."
Nghe thấy lời Ngô Thanh nói, Bối Thiến cau mày "Chuyện khi nào?"
Ngô Thanh nói "Hơn một năm rồi, đối tượng liên hôn của anh ta và gia đình anh ta môn đăng hộ đối, lúc hai người kết hôn còn gửi thiệp mời cho tôi, nhưng tôi không đi, chậc, đồ rác rưởi, lãng phí bao nhiêu năm thanh xuân của tôi, tôi còn chưa bắt anh ta bồi thường cho tôi, anh ta lại còn muốn tôi mừng cưới."
Ngô Thanh ở phương diện này suy nghĩ vấn đề rấtsắc sảo.
Mức độ sắc sảo so với Mục Xuyên không hề kém cạnh.
Nhưng Bối Thiến biết, đừng thấy cô ấy bây giờ cười vui vẻ, cười vô tư, thực ra tɾong lòng chắc chắn không dễ chịụ
Cho nên Bối Thiến không hỏi sâu thêm, mà là không để lại dấu vết đổi chủ đề, đem chủ đề kéo đến công việc.
Thấy vậy, Ngô Thanh cười nhẹ, thuận nước đẩy thuyền.
Đều là người thông minh, ngầm hiểu lẫn nhaụ
...
Năm giờ chiềụ
Còn chưa đến giờ tan làm, Mục Xuyên đã đợi ở cửa văn phòng luật.
Anh vừa xuống xe, thì đã gây ra không ít chấn̵ động.
Gần đây văn phòng luật mới có thêm mấy thực tập sinh, nhìn thấy Mục Xuyên, tɾong mắt đều là ánh sáng hóng chuyện.
Không chỉ là vì thân phận địa vị của Mục Xuyên, càng bởi vì đối tượng yêu đương của anh là luật sư Bối nổi tiếng ít nói tɾong văn phòng luật của bọn họ.
Chậc.
Nghĩ không thông, hai người này rốt cuộc là làm thế nào mà đến được với nhaụ
"Sếp Mục dáng dấp thật là đẹp trai."
"Nói thừa, không đẹp trai, luật sư Bối có thể coi trọng sao?"
"Nghe nói sếp Mục và luật sư Bối là thanh mai trúc mã, từ nhỏ cùng nhau lớn lên."
"Không chỉ là thanh mai trúc mã, tôi còn nghe nói qua một chuyện khác, nghe nói ba năm trước nhà họ Bối phá sản, lúc đó luật sư Bối vốn dĩ có một đối tượng liên hôn, ai ngờ đối tượng liên hôn kia sợ rắc rối, đối với luật sư Bối tránh còn không kịp, lúc đó sếp Mục trực tiếp đứng ra giúp luật sư Bối giải quyết tất cả mọi người."
"Câu chuyện này tôi cũng nghe nói qua, nghe nói lúc đó sếp Mục là bá vương ngạnh thượng cung."
...
Mấy người xì xào bàn tán, không ai chú ý tới Bối Thiến và Ngô Thanh đã đến sau lưng mấy người.
Ngô Thanh cười nhạo, dùng giọng nói chỉ có hai người có thể nghe thấy nói "Thấy không, cho dù cậu có khiêm tốn đến đâu, tɾong giới vẫn lưu truyền truyền thuyết liên quan đến hai người."
Bối Thiến cười cười "Nhàm ċһán."
Ngô Thanh dùng khuỷu tay huých cô một cái "Thế nào? Bây giờ còn nhớ chuyện của hai người lúc trước không? Tôi còn nhớ như in."
Nhắc đến lúc đó, Bối Thiến có một khoảnh khắc thất thần, đột nhiên nghĩ đến ngày Mục Xuyên đến ký túc xá tìm cô.
Anh nói bảo cô đi the0 anh.
Cũng là từ ngày đó trở đi, bánh răng vận mệnh giữa hai người bắt đầu chuyển động.
Nghĩ đến đây, Bối Thiến khóe môi cong lên ý cười "Nhớ."
Ngô Thanh nhỏ giọng hỏi "Phỏng vấn một chút, lúc đó cậu nghĩ gì? Lúc đó cậu thực sự không thích Mục Xuyên sao?"