⬅ Trước Tiếp ➡
Ngô Thanh "Không thể không nói, nhà họ Mục thật sự rấtcoi trọng cậụ"
...
Bối Thiến sinh một bé gái, đặt tên là Mục Hoàn, được cả nhà coi như viên ngọc quý trên tay.
Năm Mục Hoàn sáu tuổi, cô nhóc bĩu môi hỏi Mục Xuyên "Bố ơi, bố thấy ai là người xinh đẹp nhất nhà mình?"
Mục Xuyên nghiêng đầu nhìn Bối Thiến đang ngồi trên ghế sofa xử lý công việc, đáp lại đầy tình cảm "Mẹ con chứ ai."
Mục Hoàn tɾong nháy mắt từ bĩu môi chuyển sang cười trộm "Con biết ngay mà "
Khâu Chính đến nhà họ Tần khi vừa tròn bảy tuổi.
Tần Lục kém cậu hai tuổi.
Hôm Tần Thâm nhặt được Khâu Chính về là một ngày mùa đông lạnh giá, băng tuyết phủ trắng xóa.
Tần Thâm vừa đi tảo mộ cho hai người đã khuất của nhà họ Tần về.
Nói là tảo mộ, thực ra cũng chỉ là đến trước hai nấm mồ đất ngoài bãi tha ma.
Trên đường đi qua một đống cỏ khô, anh phát hiện ra Khâu Chính đang run rẩy vì lạnh.
Năm đó Tần Thâm mười chín tuổi.
Hai người cứ thế nhìn nhau giữa trời tuyết rơi trắng xóa, một người bướng bỉnh, người còn lại thì cũng chẳng khá hơn là bao.
Nhìn nhau hồi lâu, Tần Thâm châm một điếu thuốc, vì đang bị cảm nên giọng anh hơi khàn đặc "Nhóc con, bố mẹ cậu đâu?"
Khâu Chính lúc đó gầy trơ xương, ánh mắt đầy cảnh giác "Liên quan gì đến anh."
Tần Thâm nghe vậy, cười khẩy, rít một hơi thuốc rồi nhả khói "Chết rồi à?"
Khâu Chính gằn giọng "Chưa chết "
Tần Thâm nhướng mày "Chưa chết mà để cậu chui rúc tɾong đống cỏ khô giữa trời lạnh thế này à?"
Khâu Chính cứng họng "..."
Dù sao cũng chỉ là một đứa trẻ, dăm ba câu đã khiến Khâu Chính lộ nguyên hình.
Cuối cùng Khâu Chính bị Tần Thâm xách đi.
Khâu Chính giãy giụa, tɾong đầu toàn là hình ảnh những bản tin thời sự về nạn buôn bán trẻ em, mổ lấy nội tạng mà cậu từng xem ké ở ti vi ngoài cửa hàng tạp hóa vào mùa hè.
Tần Thâm không giỏi ăn nói, thấy cậu phiền phức, liền kẹp cậu vào nách.
Đừng thấy Khâu Chính lúc này đã bảy tuổi, thực ra vóc dáng của cậu chỉ ngang đứa trẻ bốn, năm tuổi, thậm chí còn kém phát triển hơn.
Tất nhiên, sự so sánh này không phải là không có cơ sở.
Bởi vì năm đó Tần Lục vừa tròn năm tuổi.
Khi Tần Thâm kẹp Khâu Chính về đến nhà, Tần Lục đang cuộn tròn trên ghế sofa, đắp chăn xem phim hoạt hình.
Cô nhóc con, mặc bộ đồ lông xù xù, kín mít từ đầu đến chân.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Tần Lục nhảy xuống ghế sofa chạy ra đón Tần Thâm.
Nhìn thấy Khâu Chính tɾong vòng tay của Tần Thâm, Tần Lục tròn xoe mắt.
"Anh "
Tần Lục vừa dứt lời, Tần Thâm gật đầu "Ừ."
Tần Lục tò mò, vừa hỏi vừa nhích lại gần, chớp mắt nhìn Khâu Chính "Anh ấy là ai vậy ạ? Từ đâu tới thế?"
Tuy Khâu Chính bướng bỉnh với Tần Thâm, nhưng khi đối diện với Tần Lục, cậu lại bẽn lẽn quay mặt đi.
Thấy vậy, Tần Thâm thấy hơi thú vị, cánh tay đang kẹp Khâu Chính nới lỏng, thả cậu xuống.
Khâu Chính vừa được thả xuống, việc đầu tiên là quay người chạy ra cửa.
Tần đều có tuyết lớn, cậu ra ngoài sẽ chết cóng đấy."
Khâu Chính khựng lại "..."
Thấy Khâu Chính bị dọa sợ không dám nhúc nhích, Tần Thâm tiện tay ném cho cậu một đôi dép.
Là dép của Tần Lục.
Đôi dép hình chó con lông xù, màu hồng.
Trông cực kỳ đáng yêụ

⬅ Trước Tiếp ➡