⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay nhỏ bé dính đầy bụi bẩn của Khâu Chính nắm chặt tay nắm cửa, cúi đầu nhìn đôi dép, nghiến răng nói "Tôi không đi đồ của con gái."
Tần Thâm cười khẽ, không nói hai lời, ném cho cậu một đôi dép của mình.
Có hơi rộng một chút.
Nhưng là dép của đàn ông.
Nhìn đôi dép bị ném trước mặt, Khâu Chính siết chặt tay nắm cửa, khàn giọng hỏi "Tại sao anh lại cho tôi ở nhà anh?"
Suy nghĩ của một đứa trẻ bảy tuổi quá dễ đoán.
Tần Thâm cụp mắt nhìn cậu, giọng lạnh tanh "Để mổ bụng lấy thận của cậu đem bán."
Khâu Chính hoảng hốt " "
Nói thật, tự mình nghĩ là một chuyện.
Giờ bị Tần Thâm nói toạc ra như vậy, Khâu Chính ngược lại không sợ nữa.
Khâu Chính hít hít mũi, ngẩng đầu nhìn Tần Thâm "Khi nào thì mổ?"
Tần Thâm mặt không cảm xúc nói "Vỗ béo đã, giờ gầy quá, bán không được giá."
Khâu Chính đáp gọn "Được."
Hai người đối đáp, anh một câu tôi một câu, khiến Tần Lục bé nhỏ đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác.
Tần Lục chớp mắt "Bán cái gì ạ? Vỗ béo cái gì? Thận của ai ạ?"
Trước một loạt câu hỏi của Tần Lục, không ai trả lời cô.
Tuy nhiên, tối hôm đó, khi nhìn thấy Khâu Chính ăn ngấu nghiến trên bàn ăn, Tần Lục giật mình, rụt cổ hỏi Tần Thâm "Anh, trông anh ấy còn thảm hơn cả em."
Tần Thâm đưa tay xoa đầu Tần Lục "Ừ."
Tần Lục thấy thương Khâu Chính, đẩy bát canh trước mặt mình sang cho cậụ
Khâu Chính ngẩng đầu nhìn cô nhóc, khuôn mặt nhỏ nhắn đanh lại.
Tần Lục còn quá nhỏ, không nhận ra sự đề phòng và ghét bỏ tɾong mắt Khâu Chính, cô nhóc toe toét cười "Uống đi, ngon lắm đó."
Nụ cười của Tần Lục quá mức rạng rỡ, Khâu Chính cảm thấy chói mắt, cúi đầu không nói gì, bưng bát canh Tần Lục đưa cho uống một hơi cạn sach.
Nhìn Khâu Chính uống hết bát canh, Tần Lục càng thêm thương cảm.
Tối hôm đó, Khâu Chính bị Tần Thâm lôi vào phòng tắm để tắm rửa.
Khâu Chính gào khóc thảm thiết, Tần Lục đứng ngoài cửa nghe mà thấy da đầu tê dại.
Khâu Chính hét "Anh muốn mổ bụng lấy thận của tôi thì cứ mổ đi, tắm cho tôi làm gì?"
Tần Thâm lạnh lùng đáp "Không tắm sach thì mổ kiểu gì?"
Khâu Chính bướng bỉnh "Tôi không muốn tắm."
Tần Thâm nói "Không phải chuyện cậu muốn hay không."
Khâu Chính gào lên "Muốn giết muốn mổ..."
Không đợi Khâu Chính nói hết câu, Tần Thâm cầm vòi hoa sen xịt thẳng vào mặt cậụ
Khâu Chính sặcmấy ngụm nước, trừng mắt nhìn Tần Thâm đầy căm phẫn.
Tần Thâm không thèm để ý đến cậu, giọng lạnh tanh "Đừng giãy giụa vô ích, tắm xong sớm, cậu cũng được giải thoát, mà tôi cũng được giải thoát."
Khâu Chính gắt "Trước khi giết người còn phải tắm rửa sach sẽ cho người ta, anh bị bệnh à."
Tần Thâm đáp "Tôi mắc bệnh sach sẽ."
Khâu Chính cứng họng "..."
Khâu Chính là một đứa trẻ nghịch ngợm.
Nếu gặp người khác, có lẽ cậu sẽ chiếm thế thượng phong.
Nhưng cậu lại gặp phải Tần Thâm.
Tần Thâm chuyên trị các loại cứng đầụ
Suốt một tiếng đồng hồ, khi Khâu Chính từ phòng tắm bước ra, người đã được tắm rửa sach sẽ, trên người mặc bộ đồ ngủ của Tần Lục.
Tần Lục nhìn cậu một cái, mắt sáng lên "Trông cậu đẹp trai quá."
Khâu Chính cau mày, không thèm để ý đến cô nhóc.
Tần Thâm xoa đầu Khâu Chính "Tối nay cậu ngủ đâu? Ngủ với tôi nhé?"
Khâu Chính "Không muốn."
Tần Lục cười tươi "Có thể ngủ cùng với em."
Khâu Chính "Tôi là con trai "

⬅ Trước Tiếp ➡