⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Lục ngây thơ "Con trai thì sao ạ?"
Khâu Chính "Con trai, con trai..."
Con trai thì làm sao, Khâu Chính cũng chỉ biết có hạn, không biết phải nói tiếp thế nào.
Tần Thâm nhìn hai người tương tác, hiếm khi cảm thấy tɾong nhà có chút hơi ấm, vỗ nhẹ vào gáy Khâu Chính "Cậu là con trai, ra sô pha ngủ."
Để cậu ngủ tɾong phòng ngủ, sợ rằng cả đêm nay cậu sẽ không ngủ yên giấc.
Tần Thâm vừa dứt lời, Khâu Chính bướng bỉnh bước đi.
Buổi tối, Khâu Chính vốn tưởng mình sẽ không ngủ được.
Ai ngờ, vừa đặt lưng xuống đã ngủ say.
Huyện Trường Lạc có hệ thống sưởi, tɾong phòng rấtấm áp, lại thêm chăn bông dày đắp trên người, chỉ một giây sau đã chìm vào giấc ngủ.
Mãi đến sáng hôm sau, khi ngửi thấy mùi thơ๓ của thức ăn, cậu mới mở mắt.
Cậu vừa mở mắt, liền nhìn thấy Tần Lục đang ngồi xổm trước ghế sô pha nhìn chằm chằm mình.
Tần Lục buộc tóc đuôi gà, đôi mắt lấp lánh "Cậu tên là gì? Chúng ta làm bạn nha?"
Khâu Chính vừa mới ngủ dậy, còn chưa tỉnh táo hẳn, miệng nhanh hơn não trả lời "Khâu Chính."
Tần Lục "Khâu Chính."
Khâu Chính "Ừ."
Tần Lục "Cậu mấy tuổi?"
Khâu Chính nói "Bảy tuổi."
Tần Lục chớp mắt, có vẻ ngạc nhiên "Cậu đã bảy tuổi rồi á, tớ cứ tưởng cậu bằng tuổi tớ, năm tuổi."
Tần Lục vô tư, nhưng Khâu Chính nghe xong lại đỏ mặt, lắp bắp nói "Tôi, tôi bị suy dinh dưỡng, nên, nên mới trông, trông có vẻ gầy bé..."
Tần Lục "Cậu thật đáng thương, còn đáng thương hơn cả tớ."
Khâu Chính ở nhà họ Tần hơn nửa năm mới nhận ra Tần Thâm h0àn toàn không có ý định mổ bụng lấy thận hay móc mắt của cậụ
Hôm đó Khâu Chính sốt cao, nửa đêm Tần Thâm bế cậu đến bệnh viện, Tần Lục bé nhỏ lo lắng đến phát khóc, đôi mắt ngấn nước gọi cậu là "anh Khâú.
Khoảnh khắc ấy, đầu óc Khâu Chính vừa tỉnh táo lại vừa mơ hồ.
Tỉnh táo là vì, Tần Thâm và Tần Lục thật sự quan tâm đến cậụ
Mơ hồ là vì, cậu cảm thấy mình sốt cao quá, đầu óc sắp hỏng đến nơi rồi.
Lần sốt này, Khâu Chính phải vật lộn đến tận sáng hôm sau mới hạ sốt.
Tần Thâm chăm sóc cậu không rời mắt.
Tần Lục nằm sấp trên giường bệnh của cậu ngủ đến chảy cả nước miếng.
Sau khi tỉnh lại, Khâu Chính nhìn Tần Thâm, mắt đỏ hoe "Anh Thâm."
Tần Thâm thức trắng cả đêm, quầng thâm mắt rấtrõ, đưa tay sờ trán cậu, rồi lại day day thái dương "Hạ sốt rồi, có muốn ăn gì không? Uống nước không?"
Khâu Chính giọng khàn khàn, trả lời lạc đề "Anh Thâm, anh nuôi em, không phải để mổ bụng lấy thận và móc mắt của em, đúng không?"
Tần Thâm hơi khựng lại, sau đó giả vờ nghiêm mặt "Sao lại không phải?"
Nước mắt Khâu Chính đong đầy tɾong khóe mắt "Chắc chắn không phải "
Thấy cậu sắp khóc, Tần Thâm đưa tay xoa đầu cậu "Đàn ông con trai, đổ máu không đổ lệ."
Khâu Chính "Bố mẹ em mất sớm."
Khâu Chính vừa dứt lời, bàn tay đang đặt trên tóc cậu của Tần Thâm khựng lại.
Đây là lần đầu tiên Khâu Chính nói với Tần Thâm về chuyện gia đình cậụ
Tần Thâm trầm giọng hỏi "Trong nhà còn người thân nào khác không?"
Khâu Chính nói "Có ạ, có cô của em, nhưng, có cũng như không, dượng em chê em, không cho cô nuôi em, mỗi lần uống rượu say ông ấy đều đánh cô."
Tần Thâm gật đầu, liên tưởng đến cảnh tượng lần đầu tiên gặp Khâu Chính.
Cũng phải.

⬅ Trước Tiếp ➡