⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Lục nhếch môi, rơi vào tình thế bị ép vào đường cùng, đành chịu, không thể không đáp lời "Ừm."
Cô gái "Là chưa có đúng không?"
Tần Lục "Haha."
Có tình tiết xen vào này, cơn tức của Tần Lục đối với Khâu Chính càng lớn hơn.
Đến lúc nằm xuống, cô cầm đïện thoại nhắn tin cho Khâu Chính Ai cho anh xuấthiện dưới lầu chỗ bọn em hả? Công g͙ià xòe đuôi, không có ý tốt Anh có phải thấy trường em nhiều nữ sinh nên cố ý không?
Khâu Chính ?
Tần Lục Anh đừng tưởng em không biết cái suy nghĩ bẩn thỉu đó của anh.
Khâu Chính ??
Tần Lục Sau này anh không được phép xuấthiện ở dưới lầu trường em nữa Sau này nghỉ lễ cũng không cần anh đến đón, em sẽ tự bắt taxi về
Khâu Chính ???
Tần Lục Nếu anh còn dám xuấthiện ở dưới lầu hoặc cổng trường em nữa, em sẽ tuyệt giao với anh
Khâu Chính ????
Cơn tức này của Tần Lục đến thật khó hiểụ
Khâu Chính nhìn tin nhắn, mày khẽ nhíu lại, không biết mình đã sai ở đâụ
Cậu vừa định trả lời tin nhắn thì đïện thoại của Tần Thâm gọi tới.
Khâu Chính nhấn nghe, Tần Thâm trầm giọng nói "Anh chuẩn bị rời Dung Thành."
Khâu Chính "Anh Thâm."
Tần Thâm "Về huyện Trường Lạc."
Nghe Tần Thâm nói muốn về huyện Trường Lạc, Khâu Chính hiểu ra, im lặng một lúc rồi lên tiếng "Anh Thâm, bất kể anh quyết định thế nào em đều ủng hộ anh."
Tần Thâm "Bên Tần Lục..."
Khâu Chính đáp "Giao cho em."
Tần Thâm "Ừ."
Tần Thâm nói xong, dường như nghĩ đến điều gì đó, lại mở lời "Khâu Chính, cậu đối với Tần Lục..."
Tần Thâm nói được nửa chừng, Khâu Chính đã lên tiếng ngắt lời cậu "Anh Thâm, anh yên tâm, em chỉ xem Tần Lục là em gái, em sẽ không có bất kỳ suy nghĩ không đứng đắn nào với em ấy..."
Lời này của Khâu Chính rõ ràng là không thật lòng.
Tần Thâm nghe vậy, mày nhíu thành hình chữ "xuyên" nhàn nhạt.
Nhưng Tần Thâm dạo này có nhiều chuyện phiền lòng, đối với lời này của Khâu Chính cũng không nói sâu thêm "Thôi bỏ đi, đợi sau này hãy nói."
Ít nhất cũng phải đợi Tần Lục tốt nghiệp đại học.
Bây giờ nhắc đến những chuyện này vẫn còn quá sớm.
Lời này của Tần Thâm lọt vào tai Khâu Chính lại mang một ý nghĩa khác.
Cậu tưởng rằng đây là biểu hiện Tần Thâm hài lòng với câu trả lời của cậụ
Cúp đïện thoại của Tần Thâm, ngón tay Khâu Chính vuốt qua giao diện trò chuyện với Tần Lục, môi mỏng mím chặt, một lúc lâu sau mới gõ một chữ Được.
Gửi tin nhắn xong, Khâu Chính ngẩng đầu nhìn dãy ký túc xá vẫn sáng đèn, rồi cúi người lên xe.
Trên đường về, Khâu Chính không kìm được mà châm một điếu thuốc.
Khi khói thuốc được hít vào phổi giúp giảm bớt căng thẳng, Khâu Chính vươn tay từ từ nhấn nút hạ cửa kính xe, để khói thuốc tɾong xe bay ra ngoài.
Ngoài cửa sổ xe đèn ne0n nhấp nháy.
Rõ ràng màn đêm đã buông xuống, nhưng lại sáng như ban ngày.
Về đến nhà, Khâu Chính cầm đïện thoại trên bảng điều khiển trung tâm nhắn tin cho Tần Lục Anh về đến nhà rồi.
Tần Lục Anh bây giờ có bạn gái không?
Khâu Chính ?
Tần Lục Trăng hoa ong bướm.
Khâu Chính ??
Hai dấu chấm hỏi này của Khâu Chính gửi đi, đầu bên kia Tần Lục không có phản ứng.
Nhìn giao diện trò chuyện của hai người, Khâu Chính đưa tay day day ấn đường.
...
Kể từ lần đó, Khâu Chính không bao giờ xuấthiện ở trường Tần Lục nữa.
Ngay cả khi nghỉ lễ, cô cũng tự bắt taxi về nhà.
...

⬅ Trước Tiếp ➡