Thời gian thoáng chốc, chớp mắt đã đến lúc Tần Lục tốt nghiệp đại học.
Tần Lục học ngành y tá.
Đừng nhìn cô ấy ngây ngô dễ thương, nhưng kiến thức chuyên môn lại rấtvững vàng.
Ngày thi chứng chỉ hành nghề y tá, Khâu Chính đích thân lái xe đưa cô đến trường thi.
Mấy năm trôi qua, cả hai đều đã lột xác h0àn toàn.
Tính tình Khâu Chính ngày càng giống phiên bản hiền lành của Tần Thâm, còn Tần Lục thì kiều diễm tràn đầy sức sống, h0àn toàn không còn vẻ nhút nhát ở huyện Trường Lạc ngày trước.
Nhìn the0 bóng Tần Lục vào phòng thi, Khâu Chính đứng ngoài trường thi châm một điếu thuốc.
Có một phụ huynh nam đến mượn lửa, thuận miệng hỏi "Đến đưa bạn gái đi thi à?"
Khâu Chính cười cười phải."
Đối phương "Em gái?"
Khâu Chính "Người nhà."
Đối phương lộ vẻ mặt đã hiểu "Họ hàng xa à."
Mượn lửa châm thuốc xong, đối phương cũng không vội đi, mà bắt chuyện với Khâu Chính về kỳ thi lần này "Nghe nói năm nay số người thi chứng chỉ hành nghề y tá đặc biệt đông, tỉ lệ ba chọi một."
Khâu Chính nhíu mày "Vậy sao?"
Đối phương "Xem ra cậu với người họ hàng xa này quan hệ không tệ nhỉ, còn lo lắng thay cho cô ấy."
Khâu Chính gạt tàn thuốc "Ừ."
Đối phương "Đều là số mệnh cả. Thật ra lúc đó tôi không muốn cho con gái học điều dưỡng, mệt lắm, mà bây giờ tranh chấp y tế nghiêm trọng biết bao, chỉ cần sơ suất một chút là dễ xảy ra chuyện."
Khâu Chính "..."
Người kia nói chuyện với Khâu Chính rấtlâụ
Nhưng tính Khâu Chính không quá nhiệt tình, đối phương cứ nói, cậu chỉ phụ trách lắng nghe.
Đợi đến khi đối phương nói mệt, cười gượng hai tiếng, viện cớ còn có việc, tìm lý do rời đi.
Sau khi người kia đi khỏi, Khâu Chính chìm vào trầm tư.
Đúng như người kia nói, mấy năm nay tranh chấp y tế quả thật rấtnghiêm trọng.
Tuần trước cậu đến bệnh viện khám sức khỏe, đã gặp phải một bệnh nhân ra tay đánh đập một cô y tá.
Nguyên nhân cụ thể cậu không rõ.
Nhưng bệnh nhân đó ra tay khá nặng̝, tát đến mức mặt cô y tá hằn cả dấu tay.
Thử nghĩ nếu mấy dấu tay này rơi trên mặt Tần Lục...
Nghĩ đến đây, lồng ngực Khâu Chính không hiểu sao thắt lại.
Đợi đến khi Tần Lục thi xong đi ra, nỗi phiền muộn tɾong lòng Khâu Chính vẫn chưa tan, cậu nhíu mày nhìn cô.
Bắt gặp ánh mắt của cậu, Tần Lục nhướn mày "Sao thế ạ?"
Khâu Chính h0àn hồn "Không có gì."
Khâu Chính miệng nói không có gì, nhưng thực ra tɾong lòng vẫn chưa buông bỏ được chuyện này.
Đợi hai người lên xe, xe chạy được một đoạn, Khâu Chính trầm giọng hỏi "Em thật sự rấtthích nghề y tá này?"
Tần Lục cong môi cười "Vâng ạ."
Khâu Chính "Không nghĩ đến nghề khác sao? Thật ra có rấtnhiều nghề rấthợp với con gái, ví dụ như giáo viên mầm non, ví dụ như..."
Tần Lục "Em chỉ thích làm y tá."
Khâu Chính "..."
Một người nếu đã quyết tâm làm một việc, dù người bên cạnh khuyên bảo thế nào cũng là vô ích.
Khâu Chính hiểu rõ đạo lý này, nên sau khi nghe ra quyết định kiên định không đổi của Tần Lục, cậu không khuyên nữa, tập trung lái xe.
...
Thi ba ngày, Khâu Chính ở bên Tần Lục ba ngày.
Ngày thi cuối cùng kết thúc, Tần Lục vừa ra khỏi phòng thi đã bị mấy bạn cùng lớp chặn đường.
Mấy người cười đùa "Tần Lục, tối đi ăn cùng nhau nhé."
Có người hùa the0 "Tiệc chia tay."
Tần Lục trêu "Thế là tan đàn xẻ nghé rồi à?"