Không biết qua bao lâu, Tần Lục mới muộn màng h0àn hồn, đến cả canh giải rượu tɾong tay cũng không kịp uống, đặt bát canh xuống, đưa tay đẩy ma͙nh Khâu Chính ra, đứng dậy bước nhanh rời đi, vụt một cái chạy lên lầu về phòng ngủ.
Nhìn bóng lưng hoảng hốt bỏ chạy của cô, người Khâu Chính cứng đờ, rấtlâu không cử động.
Đêm nay, định sẵn là một đêm không ngủ.
Nửa tiếng sau, Khâu Chính bưng canh giải rượu đã hâm nóng lên lầu gõ cửa phòng ngủ Tần Lục.
Gõ cửa ba tiếng, bên tɾong vang lên giọng nói nghèn nghẹt của Tần Lục "Ngủ thiếp đi rồi."
Khâu Chính "..."
Tần Lục vừa nói xong cách đó một cánh cửa "..."
Ngủ thiếp đi rồi mà còn nói chuyện được.
Cô thậm chí còn nói là "ngủ thiếp đi rồi" chứ không phải "đi ngủ rồi", đủ thấy nội tâm cô lúc này hoảng loạn đến mức nào.
Tần Lục nói xong, Khâu Chính trầm giọng nói "Anh đặt canh giải rượu ở cửa, em uống một ít đi, kẻo sáng mai thức dậy đau đầụ"
Tần Lục không muốn đáp lời, nhưng lại không thể không đáp "Vâng."
Khâu Chính "Vậy anh... đi ngủ trước đây."
Tần Lục "Vâng."
Nói là đi ngủ, nhưng cả đêm nay xảy ra nhiều chuyện như vậy, ai mà ngủ được chứ.
Nghe thấy tiếng bước chân ngoài cửa càng lúc càng xa, Tần Lục chân trần nhảy xuống giường, rón rén đi đến cửa, áp tai vào cửa nghe ngóng một lúc, xác định bên ngoài không có ai, mới cẩn thận hé cửa ra một khe nhỏ.
Xác nhận lại nhiều lần Khâu Chính thật sự không còn ở cửa nữa, cô mới mở cửa ra, cúi người bưng tô canh giải rượu dưới đất lên.
Bên kia, sau khi Khâu Chính về phòng, cậu không bật đèn ngay mà dựa vào ánh trăng ngoài cửa sổ đi đến mép giường ngồi xuống, châm một điếu thuốc.
The0 làn khói thuốc lượn lờ, quai hàm Khâu Chính căng cứng.
Một lúc lâu sau, Khâu Chính móc đïện thoại tɾong túi ra, mở Wechat vào khung hội thoại với Tần Thâm, gõ một chuỗi chữ rồi lại nhấn xóa, nhấn thoát ra, chuyển tay vào giao diện trò chuyện với Tô Mạt.
Chị dâu, ngủ chưa ạ?
Tin nhắn vừa gửi đi, bên Tô Mạt trả lời ngay Chưa, sao thế? Có việc à?
Khâu Chính Anh em ngủ chưa ạ?
Tô Mạt Cũng chưa, cậu tìm anh ấy à?
Khâu Chính Không phải.
Tô Mạt Nửa đêm nửa hôm lấy hai vợ chồng tôi ra làm trò tiêu khiển hả?
Khâu Chính Chị dâu, em thích Tần Lục.
Tô Mạt Đây có được coi là bí mật gì sao?
Tin nhắn trả lời của Tô Mạt rấtthản nhiên, bên này Khâu Chính hít một hơi thuốc vào phổi, nghẹn cứng ở cổ họng, hơi sặcnhưng lại không ho ra được.
Một lát sau, Khâu Chính hít ngược một hơi, lại gửi tin nhắn Chị dâu, chuyện em thích Tần Lục, chị có đồng ý không?
Cậu không dám hỏi Tần Thâm trước.
Không phải sợ bị đánh bị mắng.
Mà là cảm thấy khó đối mặt.
Lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Tần Thâm lại yên tâm giao Tần Lục cho cậu như vậy.
Cuối cùng cậu lại để ý đến Tần Lục.
Nhìn thế nào cũng thấy cách làm người làm việc của cậu không đàng h0àng.
Gửi tin nhắn xong, Khâu Chính im lặng chờ câu trả lời của Tô Mạt.
Trong quá trình chờ đợi hồi âm, thể xác và tinh thần đều bị dày vò.
Ngay lúc cậu tưởng Tô Mạt lười trả lời mình, đïện thoại rung lên, tin nhắn của Tô Mạt hiện ra Chuyện của hai người, có liên quan gì đến tôi? Tại sao cần tôi đồng ý?