⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn thấy câu trả lời của Tô Mạt, Khâu Chính gõ chữ Vậy còn anh em thì sao? Anh ấy có đồng ý không?
Tin nhắn Khâu Chính gửi đi, lần này Tô Mạt h0àn toàn không có động tĩnh gì.
Nhưng không bao lâu sau, trên đïện thoại cậu lại hiện ra tin nhắn Wechat của Tần Thâm, giống hệt Tô Mạt Chuyện của hai người, có liên quan gì đến tôi? Tại sao cần tôi đồng ý?
Tin nhắn của Tần Thâm khiến Khâu Chính sững sờ.
Sau khi ngẩn người, là niềm vui mừng khó kìm nén.
Khâu Chính không kịp nghĩ nhiều, trực tiếp gọi đïện thoại cho Tần Thâm.
Lúc này Tần Thâm vừa tắm xong, đang ở tɾong ßếp ép nước trái cây cho Tô Mạt, Tô Mạt như gấu koala bám sau lưng anh quậy phá.
"Ừm?"
Giọng nói nghiêm nghị lạnh lùng của Tần Thâm vang lên tɾong đïện thoại, tɾong giọng nói còn mang the0 một chút mất kiên nhẫn.
Khâu Chính "Anh Thâm."
Tần Thâm "Nói."
Khâu Chính "Anh Thâm, cảm ơn anh."
Tần Thâm ở đầu dây bên kia không đáp lời, quay người đưa ly nước trái cây vừa ép xong tɾong tay cho Tô Mạt.
Tô Mạt quá lười, lười đến mức không thèm cầm tay, nghiêng người uống một ngụm, sau đó chê bai nhíu mày.
Thấy vậy, Tần Thâm nhướng mày "Không ngon à?"
Tô Mạt "Chua."
Tần Thâm nghe vậy thu tay về uống một ngụm, cũng lộ vẻ chê bai, đầu lưỡi chạm vào răng hàm sau "Anh uống."
Tô Mạt hừ nhẹ, không nói gì, quay người rời đi.
Tô Mạt giận dỗi bỏ đi, Tần Thâm uể oải dựa vào tủ ßếp, nói vào đïện thoại "Cậu còn có việc?"
Khâu Chính "Anh, em muốn nói chuyện với anh về việc của em và Tần Lục."
Tần Thâm "Chuyện của hai đứa, nói với anh?"
Khâu Chính "Anh, tối nay em tỏ tình với Tần Lục rồi, em ấy..."
Không uống một ngụm nước trái cây chua đến sắp rụng răng tɾong tay "Khâu Chính, hai đứa còn là trẻ con à?"
Khâu Chính "..."
Tần Thâm "Người lớn rồi, chuyện của mình tự giải quyết."
Khâu Chính "Nhưng mà, anh..."
Tần Thâm "Chị dâu cậu vừa nãy vì nước trái cây không ngon đã giận rồi, cậu không nghe thấy à?"
Người khác không biết, chứ Khâu Chính sao lại không rõ.
Ở chỗ Tần Thâm, trời cao đất rộng cũng không lớn bằng Tô Mạt.
Khâu Chính như chấp nhận số phận đáp "Nghe thấy rồi ạ."
Tần Thâm nói "Cho nên, bây giờ anh cần ra ngoài mua trái cây cho cô ấy, cậu biết không?"
Khâu Chính "Biết ạ."
Tần Thâm "Cúp máy đi."
Khâu Chính "Vâng."
Nói xong, Khâu Chính định nghe lời cúp đïện thoại.
Trước khi cúp máy, Tần Thâm đột nhiên nói "Con bé Tần Lục thích cậu, không ít hơn cậu thích nó đâụ"
Khâu Chính "Anh "
Tần Thâm "Cúp đây, anh tối nay còn chưa biết phải quỳ ván giặt hay sầu riêng nữa."
Tần Thâm nói xong, không đợi Khâu Chính đáp lời, trực tiếp cúp đïện thoại.
Nghe tiếng tút tút tɾong đïện thoại, tay Khâu Chính nắm chặt đïện thoại siết lại, đồng thời, tɾong lòng trào dâng một dòng nước ấm.
Bên kia, Tần Thâm cúp đïện thoại, sải bước ra khỏi ßếp.
Vừa đi ra đến cửa, đã nhìn thấy Tô Mạt đứng dựa ở cửa.
Tô Mạt mặc váy ngủ hai dây, sợ lạnh về đêm nên khoác một chiếc khăn lụa màu sắc trên vai.
Chiếc khăn lụa sặcsỡ.
Tông màu này người bình thường khó mà hợp được.
Nhưng đặt lên người Tô Mạt, những thứ càng phô trương, nổi bật lại càng thể hiện được một vẻ đẹp khác biệt trên người cô.
Nhìn thấy Tần Thâm, Tô Mạt môi đỏ cong lên cười "Khâu Chính tỏ tình với Tần Lục rồi à?"

⬅ Trước Tiếp ➡