⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Thâm cúi đầu nhìn cô, đưa tay vén lọn tóc rơi lòa xòa trên má cô ra sau tai "Chắc là vậy."
Tô Mạt "Con bé Tần Lục chắc chắn giật cả mình."
Tần Thâm cười khẩy.
Tô Mạt "Con bé Tần Lục h0àn toàn không nhận ra mình thích Khâu Chính, cái rào cản tɾong lòng e là không dễ vượt qua."
Tần Thâm nói "Em rấthiểu Tần Lục."
Tô Mạt nhón chân, của con bé mà, tục ngữ có câu, chị dâu cả như mẹ."
Tô Mạt quá yêu kiều, ánh mắt Tần Thâm tối lại "Ừm."
Tô Mạt nhìn thấy rõ phản ứng của anh, khóe môi cong lên vài phần "Sếp Tần, đàn ông, định lực phải tốt đấy."
Tần Thâm vẻ mặt thờ ơ, yết hầu trượt lên xuống "Ừm."
...
Cả đêm đó Tần Lục không hề ngủ.
Ngày hôm sau, cô xuấthiện ở phòng khách với đôi mắt thâm quầng.
Khâu Chính dậy sớm hơn cô nửa tiếng để chạy bộ buổi sáng.
Đến khi Khâu Chính về, cậu nhìn thấy Tần Lục mím môi ngồi trên sofa phòng khách không nói một lời.
Nhìn thấy Khâu Chính, lông mi Tần Lục run run.
Khâu Chính liếc cô một cái, cố gắng giả vờ tự nhiên cúi đầu thay dép, tiện thể hỏi "Sáng nay muốn ăn gì?"
Thấy Khâu Chính như thể không có chuyện gì xảy ra, Tần Lục mím môi thành một đường thẳng.
Không nghe thấy cô trả lời, Khâu Chính thay dép xong ngẩng đầu, nhìn về phía cô.
Hai người nhìn nhau, Tần Lục bĩu môi nói "Bánh bao."
Khâu Chính "Chỉ ăn bánh bao?"
Tần Lục "Sữa đậu nành."
Khâu Chính "Còn gì nữa không?"
Tần Lục hít vào một hơi "Khâu Chính."
Khâu Chính "Sao vậy?"
Tần Lục mím môi, tay ôm đầu gối cũng siết chặt "Chuyện tối qua..."
Nhận ra sự căng thẳng của cô, Khâu Chính thuận the0 lời cô nói "Chuyện gì?"
Tần Lục nói "Anh, anh quên đi."
Khâu Chính "..."
Tần Lục dứt lời, vô cớ thấy chột dạ, lấy một hơi nói tiếp "Em, em tối qua uống rượu, thần trí có chút không tỉnh táo."
Khâu Chính nhìn thẳng cô "Là em uống rượu, không phải anh uống rượụ"
Ẩn ý là, cậu không uống rượụ
Cậu hôn cô, cậu rấttỉnh táo.
Tần Lục sốt ruột, nóng lòng muốn xoa dịu bầu không khí lúng túng giữa hai người, buột miệng nói "Mùi rượu lây qua không khí mà..."
Khâu Chính "..."
Lý do này của Tần Lục quá vụng về.
Vụng về đến mức kẻ ngốc cũng nghe ra được cô đang tìm cớ.
Sau khi cô nói xong những lời này, Khâu Chính ánh mắt trĩu nặng̝ nhìn chằm chằm cô một lúc lâu không nói gì.
Qua khoảng chừng nửa phút, cậu mới trầm giọng nói một câu "Anh biết rồi."
Tần Lục "..."
Bầu không khí quá lúng túng, Tần Lục mấy lần định mở miệng nói gì đó để làm dịu đi, đều bị khuôn mặt lạnh lùng của Khâu Chính dội lại.
Sau mấy lần như vậy, Tần Lục im lặng như đà điểu, cố gắng giảm thiểu sự tồn tại của mình.
Lúc ăn sáng, Tần Lục đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
Sau bữa ăn, Khâu Chính lái xe đến cửa hàng, Tần Lục nằm trên giường tɾong phòng ngủ không nhúc nhích.
Sao lại thế này.
Sao Khâu Chính lại thích cô chứ?
Tối qua tại sao Khâu Chính lại hôn cô chứ.
Hai người họ không phải lớn lên cùng nhau từ nhỏ sao...
Càng nghĩ, Tần Lục càng bực bội.
Ngay lúc Tần Lục cảm thấy bài toán này không có lời giải, đïện thoại đặt cạnh gối rung lên.
Tần Lục nghiêng đầu mò lấy đïện thoại, liếc nhìn một cái, sắc mặt sa sầm.
Là một người bạn học tối qua đã đưa cô về.
Gửi tin nhắn là để hỏi thăm về Khâu Chính.

⬅ Trước Tiếp ➡