⬅ Trước Tiếp ➡
Không thể đánh đồng được.
...
Sau khi nhận rõ tình cảm của mình, Tần Lục bắt đầu duy trì liên lạc với Khâu Chính hàng chục tin nhắn mỗi ngày.
Giả vờ chỉ là vô tình hỏi thăm, nhưng thực ra tɾong lòng hai người đều hiểu rõ như ban ngày.
Đến cuối cùng, nhắn tin đã không thể thỏa mãn sự gửi gắm tình cảm của hai người.
Một buổi tối nọ, sau khi tan làm về đến nhà, Khâu Chính gọi đïện thoại cho Tần Lục.
Nhạc chờ vang lên một lúc lâu Tần Lục mới bắt máy.
Điện thoại vừa kết nối, Tần Lục đã thở hổn hển "Em vừa mới đang tắm."
Nghe thấy đïện sach bọt xà phòng trên người rồi chạy ra.
Tần Lục nôn nóng, đến mức không nhận ra điệu giải thích của mình sốt sắng đến thế nào.
Khâu Chính im lặng một lát, cười khẽ đáp lời "Tắm xong rồi?"
Tần Lục mím môi "Vâng."
Khâu Chính "Vẫn chưa về à?"
Đôi môi vốn đã mím của Tần Lục càng mím chặt hơn "Còn nửa tháng nữa mới đi làm."
Nơi làm việc cô đã phỏng vấn đậu rồi, ở Bệnh viện thành phố Dung Thành.
Khâu Chính "Không thể về sớm hơn sao?"
Tần Lục "Lúc em đến đây đã nói với anh trai và chị dâu rồi, khi nào đi làm thì mới về."
Nghe Tần Lục nói vậy, Khâu Chính cũng không làm khó cô, trầm giọng đáp lại "Ừm."
Tần Lục nghe vậy, tɾong lòng bất giác thấy hụt hẫng, đưa tay nghịch mái tóc còn đang nhỏ nước của mình, ấp a ấp úng nói "Anh, anh hôm nay có bận không?"
Giọng Khâu Chính trầm thấp "Cũng ổn."
Giọng nói của Khâu Chính khiến Tần Lục sững sờ.
Không biết có phải do tâm trạng thay đổi hay không, cô cảm thấy giọng nói của Khâu Chính quyến rũ và dễ nghe một cách kỳ lạ.
Khâu Chính nói xong, không nghe thấy Tần Lục trả lời, bèn lên tiếng hỏi "Em hôm nay... bận không?"
Tần Lục h0àn hồn, bĩu môi trả lời "Em thì có gì mà bận."
Khâu Chính nói "Nhà trọ không bận à?"
Tần Lục "Bận."
Khâu Chính cười cười "Em không ra giúp à?"
Tần Lục nói "Không có, đến chị dâu còn không đi nữa là."
Khâu Chính "Vậy à?"
Tần Lục nói "Chị dâu bảo chị ấy không muốn đến xem anh trai em trêu hoa ghẹo bướm."
Tần Lục nói thật, Khâu Chính ở đầu dây bên kia bật cười thành tiếng "Anh Thâm có sức hút lớn vậy sao?"
Tần Lục hừ nhẹ "Sức hút của anh trai em trước giờ vẫn luôn rấtlớn được chưa, anh quên rồi à, hồi đó lúc anh trai em mở tiệm xăm đã có rấtnhiều cô gái nhỏ tìm anh ấy xăm hình, thực ra căn bản không phải xăm hình, chỉ là để nhìn anh ấy một cái, em nhớ..."
Nhớ cái gì.
Tần Lục nói đến nửa chừng, đột nhiên im bặt.
Không phải cô muốn im lặng, mà là cô nghĩ đến điều gì đó.
Quả không hổ là thanh mai trúc mã lớn lên cùng nhaụ
Bên Tần Lục vừa im bặt, Khâu Chính đã biết bên cô xảy ra chuyện gì, giọng nói nghiêm túc "Tần Lục."
Tần Lục chìm sâu vào dòng suy nghĩ của mình, giọng nói ủ rũ "Sao vậy?"
Khâu Chính nói "Anh không có sức hút như anh Thâm."
Tần Lục "Anh tưởng em là kẻ ngốc à?"
Cô cũng không phải là chưa từng thấy.
Lúc trước khi cô đến tiệm của cậu, đã tận mắt nhìn thấy rấtnhiều cô gái chỉ định cậu xăm hình.
Những cô gái đó đâu phải nhắm vào việc xăm hình.
Vẻ mặt của họ rõ ràng là nhắm vào cậu ấy mà.
Tần Lục đang ghen, nhưng cơn ghen này đến chính cô cũng không phát hiện ra.
May mà Khâu Chính đủ nhạy bén.

⬅ Trước Tiếp ➡