⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ nghe thấy Khâu Chính ở đầu dây bên kia nói "Anh sẽ giống như anh Thâm, giữ vững trái tim mình."
Tần Lục "..."
The0 lời Khâu Chính nói xong, cuộc đïện thoại này rơi vào im lặng.
Một lúc sau, Khâu Chính từ từ mở lời "Tần Lục."
Tần Lục hít một hơi, giác quan thứ sáu mách bảo cô dự cảm được Khâu Chính sắp nói gì đó, tim tre0 lên đến cổ họng "Vâng?"
Quả nhiên, giống như cô dự cảm, giây tiếp the0, Khâu Chính mở lời nói "Tần Lục, bây giờ em đối với anh là cảm giác gì?"
Tần Lục "..."
Khâu Chính hỏi thẳng thắn, Tần Lục nhất thời có chút luống cuống.
Ngay lúc Khâu Chính tưởng cô sẽ không cho cậu một câu trả lời, Tần Lục giọng nhỏ như muỗi kêu nói "Em, em thấy em có lẽ là thích anh, nhưng em không có kinh nghiệm thích người khác, em không biết tình cảm của em đối với anh có được coi là thích không."
Tần Lục thành thật nói răm rắp, Khâu Chính hít sâu "Hôm trước lúc em nhìn thấy trang cá nhân anh đăng ảnh khách nữ kia thì tâm trạng thế nào?"
Tần Lục "Tức giận."
Khâu Chính "Sau đó thì sao?"
Tần Lục lại nói "Muốn mắng anh, cảm thấy lời thích của anh không đáng một xu, rõ ràng vừa mới tỏ tình với em, quay đầu lại đi với người phụ nữ khác..."
Nói rồi nói rồi, cả người Tần Lục sững sờ, hít vào một hơi khí lạnh...
Khâu Chính đúng lúc mở lời "Vậy nên, bây giờ, Tần Lục, em có thể nhìn thẳng vào tình cảm của mình đối với anh chưa?"
Tần Lục "..."
Khâu Chính quả quyết nói "Tần Lục, em thích anh."
Tần Lục "..."
Lớp giấy cửa sổ khó nói ngăn cách giữa hai người, cứ như vậy bất ngờ bị chọc thủng.
Tần Lục mím môi hít vào, một lúc lâu sau, cắn cắn môi dưới nói "Khâu Chính."
Khâu Chính "Anh đây, em nói đi, anh nghe đây."
Tần Lục "Em không biết."
Khâu Chính "Anh biết."
Tần Lục "..."
Giọng điệu của Khâu Chính quá chắc chắn, khiến Tần Lục nghẹn lời không biết nên giải thích thế nào.
Sau khoảng bảy tám giây im lặng ngắn ngủi, Khâu Chính trầm giọng nói "Thế này đi, hai chúng ta cứ qua lại tìm hiểu trước, đợi đến khi nào em cảm thấy có thể xác định được tâm ý của mình rồi, hai chúng ta hãy xác định mối quan hệ."
Tần Lục "Được."
Sau khi cúp đïện thoại, Tần Lục ôm đïện thoại lăn lộn trên giường không ngủ được.
Phấn khích không nói nên lời.
Lại có chút niềm vui nho nhỏ.
Trước khi đi ngủ, Khâu Chính còn gửi cho cô một tin "Chúc ngủ ngon".
Tâm trạng h0àn toàn khác với trước đây.
Lời chúc ngủ ngon lần này của Khâu Chính, khiến cô cảm thấy ngọt ngào, cả trái tim đều được lấp đầy ắp.
...
Người đầu tiên phát hiện Tần Lục bất thường là Tô Mạt.
Ngay ngày hôm sau đã phát hiện ra.
Nguyên nhân là lúc ăn sáng Tần Lục luôn ngẩn ngơ, hơn nữa còn cười ngốc nghếch.
Tô Mạt nở nụ cười, dùng mũi chân đá Tần Thâm dưới gầm bàn.
Tần Thâm ngước mắt nhìn cô ấy "Ừm?"
Tô Mạt dáng vẻ lười biếng, khẽ hất cằm ra hiệu cho anh nhìn Tần Lục.
Tần Thâm hiểu ý, thuận the0 ánh mắt của cô ấy nhìn sang.
Sau khi nhìn thấy bộ dạng cười ngây ngô kia của Tần Lục, tɾong lòng Tần Thâm ít nhiều cũng đoán được bảy tám phần.
Tô Mạt cười nhẹ, ngón tay thon dài trắng nõn cong lại gõ nhẹ lên mặt bàn ăn.
Tần Lục nghe tiếng, h0àn hồn ngước mắt lên.
Tô Mạt trêu tức "Một bữa cơm ngẩn người ba lần, cười ngốc vô số lần, chậc, tình hình gì đây."

⬅ Trước Tiếp ➡