Nghe hai người nói chuyện, Tần Lục vịn tay vào lan can cầu thang, khóe môi cong lên cười.
Cô đang cười thì phía sau vang lên giọng nói trầm ấm cuốn hút của Khâu Chính "Sao dậy sớm vậy? Ngủ ngon không em?"
Nghe tiếng, Tần Lục quay đầu lại.
Hai người nhìn nhau, Khâu Chính bước tới cúi người hôn cô "Trông sắc mặt không tệ."
Tần Lục cười rạng rỡ "Chồng ơi, sắc mặt anh trông bình thường thôi."
Khâu Chính thuận thế ôm lấy e0 Tần Lục, vẻ mặt tự nhiên nói "Anh thì sao cũng được, vợ là bộ mặt của chồng, chỉ cần sắc mặt của em tốt là được rồi, em là người gánh vác nhan sắc của nhà chúng ta."
...
Năm thứ bảy sau khi kết hôn, Khâu Gia Vinh và Khâu Gia Diệu đã lên năm tuổi, nghịch như quỷ sứ, một ngày bị đánh tám lần.
Năm đó Tần Lục trở thành y tá trưởng, bận rộn từ sáng đến tối.
Thỉnh thoảng cuối tuần ở nhà nghỉ ngơi hai ngày, cũng phải đâύ trí đâύ dũng với hai đứa.
Cuộc sống cuối tuần của ba mẹ con thường là, ban đầu mẹ hiền con thảo, cuối cùng gà bay chó sủa.
Để đánh hai đứa, Tần Lục còn đặc biệt nhờ bảo mẫu tìm mua ở chợ về một cây phất trần lông gà.
Loại mới làm, đặc biệt chắc chắn. Đảm bảo đánh bao nhiêu lần cũng không hề hư hỏng.
Một ngày nọ, Tần Lục lại đang dạy dỗ hai đứa vào một buổi tối, Khâu Chính vừa đúng lúc tan làm về nhà.
Bốn người tám mắt nhìn nhau, Khâu Gia Vinh và Khâu Gia Diệu đồng loạt hướng ánh mắt cầu cứu về phía Khâu Chính.
Nhìn thấy ánh mắt của hai cậu con trai, lại nhìn vẻ mặt tức giận sắp bùng nổ của Tần Lục, Khâu Chính đưa tay sờ sờ chóp mũi, giả vờ không có chuyện gì xảy ra.
Giây tiếp the0, cây phất trần tɾong tay Tần Lục hạ xuống, tɾong phòng khách vang lên tiếng "kêu la thảm thiết" của Khâu Gia Vinh và Khâu Gia Diệụ
Sau bảy tám cái, Khâu Chính bước lên đưa tay giữ lấy cây phất trần tɾong tay Tần Lục.
Hai đứa nhỏ thấy vậy, ánh mắt tràn đầy cảm động.
"Bố."
"Bố ơi."
Tần Lục "Khâu Chính, anh đủ lông đủ cánh rồi phải không?"
Khâu Chính cúi đầu hôn lên trán Tần Lục "Không phải, vợ ơi, anh sợ em mệt, để anh."
Khâu Gia Vinh "..."
Khâu Gia Diệu "..."
...
Tối hôm đó, Tần Lục rúc vào lòng Khâu Chính lau nước mắt, cảm thấy ban ngày mình đánh con ra tay quá nặng̝.
Khâu Chính trái lương tâm nói "Vợ ơi, ngọc không mài không thành khí, em cũng là vì muốn tốt cho chúng nó thôi."
Nói xong, Khâu Chính ôm chặt người vào lòng, cười khẽ "Vợ ơi, có thể cưới được em thật tốt."
Năm bố mẹ Lý Áo hy sinh, anh vẫn chưa vào cấp hai.
Cái danh "con liệt sĩ", ngoài việc khiến Lý Áo nhận được sự thương cảm của mọi người xung quanh ra thì nói thật lòng, cũng chẳng có tác dụng͟͟ gì mấy.
Một đứa trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, bố mẹ lại chẳng còn.
Danh dự ư, vinh quang ư.
Tất cả cũng chỉ là vô nghĩa.
Chẳng phải có câu nói thế này sao?
Tuy ích kỷ, nhưng đó là sự thật.
"Ông ấy là anh hùng của người khác, nhưng tôi không muốn ông ấy làm anh hùng, tôi chỉ muốn ông ấy còn sống."
Khoảng thời gian đầu sau khi bố mẹ qua đời, cô ruột đã đón Lý Áo về nhà ở cùng.
Cô ấy thì thật lòng thương anh.
Nhưng dượng lại là một kẻ tiểu nhân.