Lý Áo mới ở đó được một tuần thì ông dượng đã bắt đầu lân la dò hỏi về số tiền tiết kiệm và tiền tuất mà bố mẹ anh để lại.
"Lý Áo này, bố mẹ cháu để lại cho cháu không ít tiền đâu nhỉ?"
"Nhiều tiền thế, một mình cháu giữ liệu có an toàn không?"
"Dượng không có ý lấy tiền của cháu đâu à, dượng chỉ sợ cháu còn nhỏ lại tiêu pha linh tinh. Sau này lớn lên còn cần dùng tiền vào nhiều việc lắm."
"Hay là thế này, cháu về xem lại bố mẹ để lại cho tất cả bao nhiêu tiền, cả tiền tuất nữa, rồi mang hết đưa cho cô, để cô giữ hộ cho."
Nghe dượng nói vậy, Lý Áo chỉ cắm mặt ăn cơm, không nói tiếng nào.
Thấy anh không nói gì, gã đàn ông liền đá vào ghế người phụ nữ ngồi cạnh, cười khẩy "Thấy chưa? Tôi đã bảo bà rồi mà, đúng là đồ vong ơn bội nghĩa, nuôi không thân."
Người phụ nữ vội nói "Ông đừng nói thế trước mặt thằng bé chứ."
Chiếc ghế dưới người phụ nữ bị đá cho siêu vẹo, bà cố giữ thăng bằng rồi gắp thức ăn cho Lý Áo "Đừng nghe dượng cháu nói bậy, dượng đùa đấy mà."
Người phụ nữ vừa dứt lời, gã đàn ông cười như không cười nói tiếp "Đùa à? Ừ, tôi đùa đấy. Nhưng này Lý Lâm, tiền nhà mình cũng đâu phải lá mít. Thêm một người là thêm một miệng ăn, bà lại không đi làm, bà nói tôi xem, nuôi thêm cái người đột nhiên lòi ra này kiểu gì? Hay là... cho con trai bà nghỉ học nhé? Tiết kiệm chút tiền?"
Gã đàn ông vừa nói xong, thằng bé ngồi cạnh, nhỏ hơn Lý Áo hai tuổi, liền gào lên "Không chịu Dựa vào đâu mà không cho con đi học? Dựa vào đâu mà lấy tiền đi học của con để nuôi nó? Bố mẹ nó chết không nuôi được nó thì bảo nó cũng chết đi..."
Thằng bé la lối chửi bới, lời lẽ vô cùng độc địa.
Nghe những lời đó, sắc mặt Lý Áo lập tức trắng bệch.
Người phụ nữ ngồi cạnh thấy vậy, vụt đứng dậy tát thẳng vào mặt con trai mình một cái "Con nói hỗn láo cái gì đấy hả Xin lỗi anh con ngay "
Thằng bé bị đánh liền khóc ré lên, vừa lấy tay áo quệt nước mắt nước mũi vừa gân cổ "Con không xin lỗi Dựa vào đâu mà con phải xin lỗi nó? Con có nói sai đâu Bố nói đúng, nó chính là cái của nợ mẹ mang về đấy..."
...
Sau bữa cơm hôm đó, ngay tối ấy, Lý Áo đã biến mất.
Lúc cô ấy tìm thấy anh thì đã là ba giờ sáng.
Hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở trước bia mộ của bố mẹ Lý Áo.
Cô ấy nói "Lý Áo, cháu yên tâm, cô dù có phải đi ăn xin cũng sẽ không bỏ mặc cháu đâụ"
Lý Áo nằm tɾong lòng cô ấy, hiểu chuyện lắc đầu "Cô ơi, cô đừng lo cho cháu nữa. Một mình cháu cũng sống tốt được mà."
Cô ấy nghẹn ngào "Cháu chỉ là một đứa trẻ, cô không lo cho cháu thì cháu biết phải làm sao "
Lý Áo đáp "Cô ơi, cháu không sao thật mà, cô nghe cháu đi."
...
Rốt cuộc, Lý Áo không quay về nhà cô ấy nữa.
Kể từ hôm đó, anh bắt đầu cuộc sống một mình.
Không biết nấu cơm thì học nấụ
Một mình ăn cơm, một mình đi ngủ, một mình trông coi căn nhà trống trải mà bố mẹ để lại.