Hành lang khách sạn người qua kẻ lại tấp nập, nhưng hai người dường như bị cô lập tɾong một không gian nhỏ bé, kín mít.
Một lúc sau, Lý Áo tiến về phía trước nửa bước, nói lại lần nữa "Lý Duệ, anh thích em."
Lý Duệ lắp bắp "Lý Áo, anh..."
"Anh..." cái gì, Lý Duệ lắp ba lắp bắp, những lời phía sau không sao thốt ra được.
Một lát sau, Lý Duệ hoảng hốt bỏ đi.
Cứ như vậy, chỉ vì một lời tỏ tình mà hai người từ chỗ không có gì giấu nhau đã trở nên chẳng còn gì để nói.
Người đầu tiên nhận ra sự bất thường giữa hai đứa là mẹ Lý.
Hai đứa trẻ do một tay bà nhìn chúng lớn lên, chỉ một chút manh mối nhỏ cũng không qua được mắt bà.
Nhưng bà cũng không hỏi han gì.
Trẻ con mà, cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường.
Tình trạng này kéo dài khoảng nửa tháng.
Nửa tháng sau, vào một buổi tối, Lý Áo dẫn một cô bạn gái về nhà ăn cơm.
Lúc giới thiệu với bố mẹ, Lý Áo nói đó là bạn học cùng lớp.
Nhưng với bọn trẻ ở độ tuổi này, nói là bạn học thì mười phần hết chín là bạn gái.
Bố mẹ Lý nhìn nhau, biết nhưng không nói ra.
Sau bữa cơm, mẹ Lý gõ cửa phòng ngủ của Lý Duệ, cười hỏi "Lý Áo có bạn gái từ khi nào thế?"
Sắc mặt Lý Duệ khó coi "Con không biết."
Thấy vậy, bà còn tưởng Lý Duệ muốn bao che cho Lý Áo nên cười nói "Sao thế? Con tưởng mẹ định gây khó dễ cho hai đứa à? Trong mắt hai đứa mẹ cổ hủ đến vậy sao?"
Lý Duệ cau mày.
Bà nói tiếp "Hai đứa giờ đều tốt nghiệp đại học rồi, yêu đương thì có gì là không bình thường đâu? Có gì lạ chứ."
Lý Duệ gắt lên "Mẹ "
Bà cười nhẹ "Mẹ chỉ tò mò nên hỏi con chút thôi. Nếu con không muốn nói thì mẹ không hỏi nữa."
Nói rồi, bà thân mật véo nhẹ má Lý Duệ "Thoắt cái hai đứa đã lớn cả rồi. Giờ Lý Áo dẫn bạn gái về rồi, mẹ đợi ngày con dẫn bạn trai về đấy."
Lý Duệ "..."
Sau khi mẹ đi, Lý Duệ ngồi trên giường ngẩn người rấtlâụ
Vài phút sau, mẹ Lý lại gõ cửa phòng Lý Duệ lần nữa.
Tâm trạng Lý Duệ bực bội khó tả "Mẹ, con muốn ngủ."
Mẹ Lý cười nói "Khoan ngủ đã, con sang nhà bên kia mang ít hoa quả với đồ ăn vặt cho Lý Áo với bạn đi."
Nghe mẹ nói vậy, Lý Duệ đáp giọng buồn bực "Con không đi đâụ"
Bà tưởng con gái ngại ngùng nên cười bảo "Con không đi thì ai đi? Chỉ có con đi là hợp nhất. Với lại mẹ thấy tối nay con còn nói chuyện với cô bé đó mà, hai đứa cũng quen nhau phải không? Bố với mẹ..."
Bà đang nói thì Lý Duệ đã ngắt lời "Con không đi Con đi ngủ rồi. Bố mẹ ai muốn đi thì đi "
Mẹ Lý " "
Lý Duệ từ nhỏ đến lớn luôn rấtngoan ngoãn.
Đây là lần đầu tiên từ khi lớn lên con bé nói chuyện với mẹ kiểu này.
Nghe con nói vậy, bà sững người một lát, sau đó sắc mặt thay đổi, bắt đầu đập cửa "Con mở cửa ra Lý Duệ, hôm nay con làm sao thế hả? Con..."
Bà còn định nói gì nữa thì bị bố Lý đi tới ngắt lời.
Ông khoác vai vợ kéo vào phòng khách, vừa đi vừa nói "Được rồi, nó không muốn đi thì thôi, bà làm gì vậy?"