⬅ Trước Tiếp ➡
Bà vốn đang bực mình, thấy chồng như vậy càng tức hơn "Suỵt cái gì mà suỵt Đều tại ông chiều nó quá đấy Nếu không phải bình thường ông quá nuông chiều nó, nó có thể hư như vậy được không?"
Bà tức giận không nhẹ, nói năng cũng không còn lựa lời.
Bố Lý không nói gì, mãi đến khi đẩy vợ ngồi xuống ghế sô pha mới khẽ giọng hỏi "Bà nói thật đi, Lý Duệ là đứa không hiểu chuyện sao?"
Mẹ Lý im lặng.
Dĩ nhiên là không phải.
Lý Duệ là đứa hiểu chuyện nhất.
Từ nhỏ đã là chiếc áo bông tri kỷ của bố mẹ.
Con bé hoạt bát thì hoạt bát thật, nhưng cực kỳ ấm áp.
Thấy vợ im lặng, ông lại nói "Bà vẫn chưa nhận ra nó có điểm gì bất thường à?"
Nghe vậy, bà cau mày, suy nghĩ một lát rồi nói "Có phải dạo này hai đứa nó cãi nhau không?"
Ông đáp "Phải."
Bà nói "Nhưng có cãi nhau thì cũng không thể như vậy được Lớn lên cùng nhau từ nhỏ, lúc này..."
Thấy vợ vẫn chưa hiểu ý mình, bố Lý đưa tay lên miệng ho khẽ hai tiếng rồi nói "Mình à, không phải kiểu cãi nhau như bà nghĩ đâụ"
Mẹ Lý ngơ ngác "Không phải kiểu tôi nghĩ? Vậy là kiểu cãi nhau nào?"
Bố Lý hạ giọng "Chuyện Lý Áo và Lý Duệ..."
Ông ngập ngừng, vẻ mặt đầy ẩn ý. Không đợi ông nói hết, mẹ Lý đã phản ứng lại "Ý ông là, hai đứa nó..."
Thấy cuối cùng vợ cũng hiểu ý mình, bố Lý gật ma͙nh đầụ
Mẹ Lý hỏi "Vậy con bé mà Lý Áo dẫn về..."
Ông đáp "Là cố ý chọc tức con gái bà đấy chứ sao."
Mẹ Lý "..."
Bà ngây người.
Một lát sau, bà đột nhiên bật cười thành tiếng.
Thấy vợ lúc thì sa sầm mặt lúc lại cười, bố Lý lên tiếng hỏi "Bà cười cái gì thế?"
Bà nói "Nếu hai đứa nó thành đôi, thì con trai tôi vẫn là con trai tôi, con gái tôi vẫn là con gái tôi."
Bố Lý "..."
Ông vốn tưởng vợ sẽ phản đối kịch liệt.
Nào ngờ, điểm bà ấy chú ý lại kỳ quặc đến thế.
Ông hỏi "Bà không sợ hai đứa nó ở bên nhau, hàng xóm láng giềng sẽ nói ra nói vào à?"
Mẹ Lý đảo mắt "Họ nói ra nói vào cái gì chứ? Ghen tị còn không kịp ấy chứ Lý Áo với Lý Duệ lại chẳng phải anh em ruột thịt. Chỉ cần là người có chút đầu óc thì sẽ không nói lời khó nghe, mà sẽ chỉ thấy nhà chúng ta có một giai thoại đẹp."
Bà nói một tràng hùng hồn, bố Lý giơ ngón tay cái về phía bà.
Nói xong, bà chợt nghĩ ra điều gì đó, ghé sát lại gần chồng, nhíu mày hỏi "Hai đứa nó cãi nhau vì chuyện gì thế? Ông có biết không? Đứa nào tỏ tình với đứa nào trước vậy?"
Ông đáp "Bà hỏi tôi thì làm sao tôi biết? Tôi chỉ thấy dạo này hai đứa nó cứ là lạ, gượng gạo, đặc biệt giống hồi mình mới yêu nhau cãi nhau thôi."
Mẹ Lý gật gù, vẻ mặt tỏ ra đã hiểu "Ừm. Hai đứa nó không nói thì chúng ta cứ giả vờ không biết, đừng để chúng nó nghĩ nhiềụ Bọn trẻ yêu đương, hợp rồi tan là chuyện thường tình. Đừng để hai đứa vì nể nang chúng ta mà vô tình thêm gánh nặng̝ tâm lý."
Bố Lý tỏ vẻ tán đồng "Tôi cũng nghĩ vậy."
Hai người tuy nói vậy nhưng lại ngấm ngầm bắt đầu con đường tác hợp cho đôi trẻ.
Biểu hiện rõ ràng nhất là bố mẹ Lý thỉnh thoảng lại cố tình nhắc đến Lý Áo và "cô bạn gái giả" kia trước mặt Lý Duệ.

⬅ Trước Tiếp ➡