⬅ Trước Tiếp ➡
Bị giữ lại, Lý Duệ lạnh lùng ngước mắt "Có chuyện gì?"
Lý Áo khàn giọng hỏi "Nghe mẹ nói em chuyển đến Dung Thành công tác?"
Lý Duệ liếc anh một cái, rút cổ tay khỏi lòng bàn tay anh "Vâng."
Lý Áo hỏi "Tại sao?"
Lý Duệ lạnh nhạt hỏi lại "Tại sao cái gì?"
Lý Áo nói "Trí Duyệt có rấtnhiều công ty con, sao em lại chọn đến Dung Thành, có phải là..."
Tối nay Lý Áo đã uống mấy lon bia, nói say thì không hẳn, nhưng rượu vào thì gan cũng thêm liều, có những lời, dưới sự tác động của men rượu không kìm được mà hỏi ra.
Nhưng Lý Duệ h0àn toàn không cho anh cơ hội này.
Chỉ thấy trên gương mặt lạnh lùng xa cách của cô hiện lên một nét chế giễu, cô cười khẩy nói "Anh không nghĩ là em đến Dung Thành vì anh đấy chứ?"
Câu nói này của Lý Duệ không chỉ đập tan mọi ảo tưởng của Lý Áo mà còn khiến chút hơi men tɾong người anh tối nay h0àn toàn tan biến.
Anh đã nghĩ rằng, việc cô chuyển đến Dung Thành sau Tết, và việc cô chịu về nhà ăn Tết năm nay, có nghĩa là cô đã bằng lòng nghe anh giải thích một lời, rằng hai người họ biết đâu vẫn còn có thể...
Không ngờ...
Lý Áo bị chặn họng không nói nên lời. Giây tiếp the0, Lý Duệ mỉa mai lên tiếng "Lý Áo, anh là gì của em? Em đáng phải vì anh mà từ bỏ công ty mà em đã khó khăn lắm mới gây dựng được chút thành tựu sao?"
Lý Áo "..."
Lý Duệ nói tiếp ngay sau đó "Em là vì bạn trai em. Anh ấy làm Phó Tổng giám đốc ở chi nhánh công ty tại Dung Thành."
Lý Duệ nói xong, không đợi Lý Áo lên tiếng, đã đưa tay đẩy anh ra rồi lướt qua người anh.
...
Bữa cơm đêm giao thừa này chỉ có bố mẹ Lý là thật sự vui vẻ.
Trên bàn ăn, bố Lý nói rấtnhiều chuyện với vợ.
Ông kể lại những chuyện ngớ ngẩn hồi nhỏ của Lý Áo và Lý Duệ, rồi lại nói hai đứa đã nỗ lực không ngừng thế nào.
Lý Áo thỉnh thoảng đáp lời, còn Lý Duệ thì suốt bữa chỉ cắm mặt ăn cơm.
Sau bữa ăn, bố Lý và Lý Áo lại uống rượu một lúc. Lý Duệ ngồi trên ghế sô pha vừa xem TV vừa trả lời các tin nhắn chúc Tết trên đïện thoại. Mẹ Lý đã về phòng ngủ nghỉ ngơi từ sớm...
Đến khi bố Lý đã ngà ngà say, Lý Áo dìu ông đứng dậy đưa về phòng ngủ.
Đưa bố Lý về phòng ngủ xong, Lý Áo quay lại dọn dẹp bàn ăn.
Nghe tiếng, Lý Duệ ngước mắt nhìn anh một cái rồi đứng dậy ra phụ giúp.
Gom bát đũa trên bàn ăn vào ßếp, hai người im lặng bắt đầu rửa.
Lý Áo phụ trách rửa, Lý Duệ phụ trách sắp xếp.
Đó là thói quen được hình thành qua nhiều năm.
Đến khi đưa chiếc bát cuối cùng cho Lý Duệ, Lý Áo dựa vào tủ ßếp, châm một điếu thuốc rồi khàn giọng lên tiếng "Ngày đó..."
Lý Áo vừa nói hai chữ "Ngày đó", bàn tay đang sắp xếp bát đũa của Lý Duệ khựng lại.
Lý Áo nhìn thấy hết, tim như tre0 lên đến cổ họng. Anh cắn bẹp đầu mẩu thuốc lá nơi khóe môi, yết hầu chuyển động rồi nói tiếp "...là bất đắc dĩ."
Lý Áo vừa dứt lời, Lý Duệ đặt ma͙nh chiếc bát tɾong tay xuống.
Vì dùng sức quá ma͙nh, chiếc bát vỡ tan tɾong tay cô, mảnh sứ cứa rách da tay, máu bắt đầu rỉ ra.
Thấy vậy, Lý Áo lập tức nhíu mày.

⬅ Trước Tiếp ➡