⬅ Trước Tiếp ➡
Anh vụt đứng thẳng người, định nắm lấy tay Lý Duệ nhưng bị ánh mắt lạnh băng của cô quét qua chặn lại hành động.
Bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt Lý Duệ lạnh lẽo "Anh định xin lỗi à?"
Lý Áo nhìn bàn tay đang chảy máu của cô, mày nhíu chặt.
Lý Duệ cười lạnh "Không cần xin lỗi, tất cả qua rồi."
Lý Áo gọi "Lý Duệ."
Lý Duệ ngắt lời "Anh "
Lý Áo "..."
Một tiếng "Anh" này đã đóng phận của hai người, khiến chủ đề này không thể nào tiếp tục được nữa.
Một lát sau, Lý Duệ đi lướt qua người Lý Áo, ngủ.
Lý Áo dựa vào tɾong ßếp hút thuốc, chiếc áo sơ mi trắng trên người không biết đã nhăn nhúm từ lúc nào. Anh đưa tay kéo vạt áo sơ mi tɾong quần tây ra một chút, dựa vào tủ ßếp, cả người trông càng thêm tùy ý và uể oải.
Trong làn khói thuốc mờ ảo, Lý Áo nhe0 mắt lại.
Những chuyện xảy ra tối nay, hết chuyện này đến chuyện khác, khiến anh nghẹt thở.
Nhưng anh không tức giận, anh biết, là do anh đáng đời.
Lý Áo đang thất thần thì Lý Duệ vừa rời đi lại quay lại, nhìn anh lạnh nhạt lên tiếng "Anh định về chưa? Em chuẩn bị đi ngủ."
Rất rõ ràng, Lý Duệ đang ra lệnh đuổi khách.
Lý Áo h0àn hồn, lấy điếu thuốc trên môi xuống, trầm giọng đáp "Ừ."
Lý Áo nói xong liền cất bước ra cửa.
Đi đến cửa, bước chân Lý Áo khựng lại, anh lại quay người trở lại, lấy từ tɾong túi ra một phong bao lì xì đưa cho Lý Duệ.
Lý Duệ không nhận, ngước mắt nhìn anh.
Lý Áo lên tiếng "Tiền mừng tuổi."
Lý Duệ thờ ơ "Không cần đâụ"
Ánh mắt sâu thẳm của Lý Áo rơi trên mặt cô "Không phải là anh em sao? Tiền mừng tuổi anh trai cho cũng không nhận à?"
Nghe Lý Áo nói vậy, Lý Duệ khẽ nhíu mày, đưa tay nhận lấy phong bao lì xì.
Đợi Lý Áo rời đi, cô khóa cửa rồi mở phong bao ra. Sau khi nhìn thấy thứ bên tɾong, cô siết chặt tay, vò phong bao tɾong tay nhăn nhúm thành một cục.
Trong bao lì xì không có tiền, mà là một chiếc thẻ ngân hàng và một mảnh giấy.
Chiếc thẻ ngân hàng là cái năm đó hai người cùng nhau làm, nói là sẽ cùng tiết kiệm tiền, tên chủ thẻ là cô, mật khẩu là ngày sinh của hai người ghép lại.
Mảnh giấy ghi Năm mới an khang, mãi mãi đồng hành .
Một lúc lâu sau, Lý Duệ hít sâu hai hơi, làm như không có chuyện gì xảy ra, xoay người trở về phòng ngủ.
Lý Duệ vừa bước vào phòng không bao lâu thì nhận được tin nhắn của Tần Thâm Hai người vẫn chưa nói rõ ràng?
Nhìn thấy tin nhắn của Tần Thâm, Lý Duệ trả lời Chưa.
Tần Thâm Không định nói rõ mọi chuyện à?
Lý Duệ Bốn năm rồi, em còn chưa đợi được một lời giải thích nào từ anh ấy. Dựa vào đâu mà em phải nói rõ, cứ thế dễ dàng tha thứ cho anh ấy?
Tần Thâm Anh ta ngốc, em đâu phải không biết.
Lý Duệ Vậy thì cứ để anh ta ngốc tiếp đi.
Tần Thâm Vừa nãy Lý Áo nhắn tin cho tôi bảo tôi điều tra về người bạn trai kia của em, còn hỏi tôi liệu hai người có khả năng tái hợp không.
Hai câu nói này của Tần Thâm khiến trái tim Lý Duệ đột ngột thắt lại.
Nói không khó chịu là giả.
Đã bốn năm rồi.
Nếu không có lời giải thích của Tần Thâm vào tuần trước, có lẽ cô sẽ mãi mãi không biết được sự thật.

⬅ Trước Tiếp ➡