Cô sợ Tần Thâm sẽ nói cho Lý Áo biết.
Dù sao thì hai người họ cũng là anh em nhiều năm.
Lý Duệ hít một hơi "Anh Năm nói gì?"
Lý Áo cười khẽ, chậm rãi nói "Anh ấy nói với anh, the0 đuổi vợ thì dùng thủ đoạn gì cũng không mất mặt, không có chuyện gì mất mặt hơn là đánh mất vợ cả."
Lý Duệ "..."
...
Tối hôm đó, ba người ăn cơm tại căn hộ của Lý Áo.
Lý Áo là ßếp chính, Phương Tu Kiệt phụ ßếp, còn Lý Duệ thì ngồi trên ghế sô pha phòng khách xử lý công việc trên laptop.
Phương Tu Kiệt nhiều lần lén dùng khóe mắt liếc nhìn phòng khách.
Lý Áo nhìn thấy hết, đầu lưỡi chạm vào má tɾong.
Một lát sau, Lý Áo lên tiếng "Hai người ai the0 đuổi ai trước?"
Nghe tiếng, Phương Tu Kiệt quay đầu lại, chưa kịp phản ứng "Hả? Gì cơ?"
Thấy vẻ mặt ngơ ngác của anh ta, Lý Áo lặp lại lần nữa "Tôi nói, cậu và Duệ Duệ, hai người ai the0 đuổi ai trước?"
Phương Tu Kiệt lúc này mới phản ứng lại, nhưng lúc trả lời ánh mắt vẫn né tránh, ấp úng "Tôi... hai chúng tôi... là... là tôi..."
Phương Tu Kiệt mới nói được nửa câu, giọng nói của Lý Duệ đột nhiên vang lên ở cửa ßếp "Là em the0 đuổi Tu Kiệt."
Phương Tu Kiệt "..."
Lý Áo đang ngậm điếu thuốc tɾong miệng cười lạnh "Vậy sao?"
Lý Duệ bước vào ßếp, đưa mắt ra hiệu bảo Phương Tu Kiệt đi ra ngoài.
Phương Tu Kiệt hiểu ý, như được đại xá, co giò chạy biến.
Đợi Phương Tu Kiệt rời đi, Lý Duệ đi đến trước mặt Lý Áo "Anh muốn làm gì?"
Lý Áo cúi đầu nhìn lại Lý Duệ, đưa tay tắt ßếp, giả ngu "Gì cơ?"
Hai người có sự chênh lệch chiều cao.
Lý Duệ hơi ngẩng đầu "Tu Kiệt là người thật thà, anh có gì cứ nhắm vào em, đừng bắt nạt anh ấy."
Thái độ bảo vệ Phương Tu Kiệt của Lý Duệ rấtrõ ràng.
Lý Áo nhìn thấy hết, tɾong lòng không thoải mái, anh híp mắt nói "Bảo vệ đến thế cơ à?"
Lý Duệ "Anh ấy là bạn trai em, chẳng lẽ không nên sao?"
Lý Áo cười khẩy "Nên, quá nên rồi."
Ngay sau đó, Lý Áo vươn tay ôm lấy e0 Lý Duệ, kéo cô đến trước mặt mình.
Hai người gần tɾong gang tấc, Lý Áo cúi đầu chạm vào chóp mũi cô nói "Lý Duệ, chủ nghĩa anh hùng của em nặng̝ đến thế sao? Lúc nhỏ bảo vệ anh, lớn lên lại bảo vệ người đàn ông khác."
Đối mặt với cơn ghen tuông của Lý Áo, vẻ mặt Lý Duệ vẫn bình thản "Ai là người bên cạnh em, em sẽ bảo vệ người đó."
Ngụ ý là.
Em bảo vệ anh Lý Áo ngày đó không phải vì con người anh, mà là vì anh là người bên cạnh em lúc đó.
Lời này của Lý Duệ không có nửa chữ tục tĩu, nhưng sức sát thương lại cực lớn.
Lý Áo lắng nghe, nghiến chặt răng "Vậy sao?"
Lý Duệ "Phải."
Lý Duệ vừa dứt lời, Lý Áo cúi thấp đầu hơn, đôi môi mỏng khẽ lướt qua tai cô nói "Lý Duệ, em đừng chọc giận anh. Nếu không, anh không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâụ"
Lý Duệ "Anh dám?"
Lý Áo "Em cứ thử xem."
Lý Duệ "..."
Lý Duệ không dám thử, vì ngoài cửa còn có Phương Tu Kiệt.
Tuy hai người là tình nhân giả, nhưng dù sao cũng là đồng nghiệp, cô không muốn gây ra chuyện khó xử trước mặt anh ta.
Thấy Lý Duệ không phản bác lại, Lý Áo nén một hơi tɾong lồng ngực, hạ giọng, tức tối nói "Lý Duệ, em thật sự bảo vệ cậu ta đến thế à."
Lý Duệ "Buông tay."