⬅ Trước Tiếp ➡
Lý Áo "Em hôn anh một cái, anh sẽ buông tay."
Nếu không cơn tức tɾong lòng anh không có chỗ trút ra, sẽ phát điên mất.
Lý Duệ ngước mắt nhìn thẳng vào anh, không nói gì, cũng không có bất kỳ hành động nào tiếp the0.
Lý Áo nhìn thấy hết, anh cúi đầu xuống, hôn lên môi cô...
Có câu nói thế nào nhỉ?
Núi không đến với ta, thì ta tự đến với núi.
Câu này tuy đặt ở đây có phần không hợp lý lắm, nhưng đạo lý thì vẫn là một.
Nụ hôn kết thúc, bàn tay đang đan vào nhau của Lý Áo và Lý Duệ đột nhiên buông ra.
Lý Duệ lùi lại một bước, hít sâu một hơi, không nói tiếng nào, xoay người rời đi.
...
Bên này, Phương Tu Kiệt bị hai câu nói vừa rồi của Lý Áo dọa sợ không nhẹ, chỉ sợ anh sẽ nhìn ra manh mối gì đó.
Thấy Lý Duệ đi ra, anh ta vội vàng tiến lên hỏi nhỏ "Anh Lý Áo không nhìn ra gì chứ?"
Lý Duệ mặt không cảm xúc "Không có."
Phương Tu Kiệt sợ đến mức vội đưa tay vỗ vỗ ngực "Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi."
Lý Duệ ngước mắt nhìn Phương Tu Kiệt "Thời gian qua cảm ơn anh."
Phương Tu Kiệt vội nói "Không có gì, không có gì."
Lý Duệ gọi "Tu Kiệt."
Phương Tu Kiệt "Hả?"
Lý Duệ "Chuyện anh giả làm bạn trai tôi đến đây là kết thúc đi."
Vẻ mặt Phương Tu Kiệt như bị sét đánh "V Vì sao?"
Nói ra câu này xong, Phương Tu Kiệt lại cảm thấy không ổn, vội vàng nói lại "Tôi... tôi không có ý đó, ý của tôi là..."
Phương Tu Kiệt mới nói được nửa câu, Lý Duệ đã nói "Người tôi thích sắp tỏ tình với tôi rồi."
Phương Tu Kiệt "..."
Lúc rời đi, Phương Tu Kiệt trông như người mất hồn.
Lý Áo nhìn thấy, tưởng rằng anh ta và Lý Duệ xảy ra mâu thuẫn.
Lý Áo tiễn Phương Tu Kiệt xuống dưới lầu, nhìn anh ta lên taxi. Ngay lúc anh chuẩn bị quay người rời đi thì đột nhiên bị Phương Tu Kiệt đã lên xe lại bước xuống gọi giật lại.
"Anh Lý Áo "
Nghe tiếng, Lý Áo quay đầu lại.
Mặt Phương Tu Kiệt đỏ bừng, vẻ mặt đầy lúng túng, lại mơ hồ mang the0 một tia không cam lòng "Anh Lý Áo, trước đây Lý Duệ từng thích ai chưa ạ?"
Nghe Phương Tu Kiệt nói vậy, Lý Áo nhướng mày "Gì cơ?"
Phương Tu Kiệt "Lý... Lý Duệ có một người luôn không thể buông bỏ, em... em muốn biết đó là ai."
Nói xong, sợ Lý Áo hiểu lầm gì đó, Phương Tu Kiệt lại nói thêm "Em không có ý gì khác đâu, em... em chỉ muốn biết người đó là người như thế nào thôi."
Lý Áo "Sao đột nhiên lại hỏi chuyện này?"
Lý Áo là người thông minh cỡ nào chứ.
Đương nhiên biết Phương Tu Kiệt không thể nào vô duyên vô cớ hỏi điều này.
Bàn tay buông thõng bên người của Phương Tu Kiệt siết chặt lại, đầy nỗi xúc động muốn nói "Em và Lý Duệ..."
Lời đến đầu môi, anh ta lại nhớ đến lời hứa của mình với Lý Duệ, mím mím môi, cụp mắt lắc đầu "Không có gì ạ."
Phương Tu Kiệt nói không có gì, Lý Áo đương nhiên không tin.
Nhìn là biết hai người không chỉ có chuyện, mà còn là chuyện lớn.
Nhưng thấy Phương Tu Kiệt không định nói tiếp, Lý Áo cười khẽ, lấy hộp thuốc tɾong túi ra, gõ lấy hai điếu, tự mình châm một điếu rồi đưa cho anh ta một điếụ
Phương Tu Kiệt nhận lấy, ngẩng đầu nói "Cảm ơn anh Lý Áo."

⬅ Trước Tiếp ➡