Lý Áo châm thuốc cho Phương Tu Kiệt, nhếch môi cười "Người một nhà cả, khách sáo thế làm gì. Có chuyện gì cứ nói với anh, hai đứa cãi nhau à?"
Phương Tu Kiệt không quen hút thuốc lắm.
Một hơi thuốc vào miệng liền ho sặcsụa.
Vừa ho, Phương Tu Kiệt vừa lắc đầu, lắp bắp đáp lời "Không... không có ạ."
Lý Áo "Không cãi nhau? Vậy là sao?"
Thời gian qua, Phương Tu Kiệt tự cho rằng mình và Lý Áo khá hợp nhaụ
Thấy hai người sắp phải chia tay, tɾong lòng anh ta cũng khá buồn.
Phương Tu Kiệt cố gắng ngừng ho, lấy điếu thuốc trên môi xuống cầm tɾong tay, nhìn Lý Áo nói "Anh Lý Áo, thật ra em khá là không nỡ xa anh."
Lý Áo "?"
Phương Tu Kiệt "Anh Lý Áo..."
Phương Tu Kiệt đang nói thì tài xế taxi đợi phía sau hét qua cửa kính xe "Anh bạn, rốt cuộc có đi không đây? Nếu không đi thì tôi đi trước nhé, giờ đang là giờ cao điểm, nhiều khách lắm..."
Phương Tu Kiệt quay đầu lại "Bác tài, bác đợi tôi thêm hai phút nữa thôi."
Phương Tu Kiệt vừa nói xong, tài xế taxi không thèm để ý đến anh ta, nhấn ga lái xe đi mất.
Thấy tài xế đi mất, Phương Tu Kiệt nhìn the0 đuôi xe taxi há hốc miệng, tâm trạng vốn đã không vui giờ lại càng thêm ảo não.
Thấy vậy, Lý Áo đúng lúc lên tiếng "Không sao, đúng lúc anh ta đi rồi thì anh em mình nói chuyện tiếp."
Phương Tu Kiệt quay đầu lại "Anh Lý Áo."
Lý Áo đưa tay vỗ vai Phương Tu Kiệt hai cái "Taxi thiếu gì, chỗ anh dễ bắt xe lắm. Nói đi nào, rốt cuộc hai đứa bị làm sao?"
Phương Tu Kiệt "..."
Phải công nhận rằng Phương Tu Kiệt là một người rấtđáng tin cậy.
Chuyện đã đến nước này, anh ta cũng không hề nghĩ đến việc "bán đứng" Lý Duệ.
Thấy Phương Tu Kiệt lại im lặng, Lý Áo gạt tàn thuốc, cười cười nói "Không muốn nói? Hay là không tiện nói?"
Phương Tu Kiệt gật đầu rồi lại lắc đầu "Không phải ạ, anh Lý Áo, em..."
So với Phương Tu Kiệt, Lý Áo tuyệt đối được coi là người từng trải.
Một lát sau, Lý Áo lại ngậm điếu thuốc vào miệng, lên tiếng "Nếu cậu không tiện nói, vậy để anh đoán thử xem nhé. Hai đứa không hề mâu thuẫn, nhưng Duệ Duệ không cho cậu nói, bắt cậu phải giữ bí mật."
Phương Tu Kiệt " "
Lý Áo đoán không thể chuẩn hơn
Nghe vậy, mắt Phương Tu Kiệt trợn tròn như chuông đồng.
Nhìn phản ứng của Phương Tu Kiệt, Lý Áo đương nhiên biết mình đoán đúng rồi, cười cười nói "Tu Kiệt, cậu nói thật với anh đi, cậu và Duệ Duệ, thật sự là bạn trai bạn gái à?"
Phương Tu Kiệt " "
Hai câu này của Lý Áo, câu nào câu nấy đều tɾúng tim đen.
Phương Tu Kiệt h0àn toàn không có sức chống đỡ, Lý Áo nhìn thấy vẻ mặt của anh ta, tɾong lòng đã hiểu rõ.
Hai người nhìn nhau, vẻ mặt Phương Tu Kiệt bối rối, há miệng định giải thích gì đó thì Lý Áo đưa tay vỗ vào cánh tay anh ta "Không sao, thật ra anh đoán ra từ lâu rồi."
Lý Áo đang nói dối.
Nhưng Phương Tu Kiệt không phân biệt được thật giả.
Chỉ thấy Phương Tu Kiệt rũ vai xuống một cách ċһán nản, xin lỗi Lý Áo "Anh Lý Áo, em không cố ý lừa anh đâu, là Duệ Duệ nhờ em, em..."
Đoán ra là một chuyện, xác nhận lại là chuyện khác.
Nghe Phương Tu Kiệt nói vậy, Lý Áo nhếch môi cười, nụ cười không thể kìm nén được "Anh hiểụ"