⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn Lý Duệ đi vào ßếp, Lý Áo sải bước ra hành lang.
Ngoài hành lang, Bạch Phong đang cúi đầu nhắn tin.
Nghe thấy tiếng bước chân, Bạch Phong ngẩng đầu lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Bạch Phong chủ động lên tiếng "Hạnh phúc trộm được thế nào?"
Lý Áo khẽ nhíu mày.
Bạch Phong trông có vẻ lịch sự, nhưng thực tế dáng vẻ của kẻ bề trên căn bản không thể che giấụ
Chỉ thấy đáy mắt anh ta mang the0 vẻ chế nhạo nhẹ, dựa lưng vào tường nhìn Lý Áo nói "Anh không ngây thơ đến mức cho rằng mối quan hệ kiểu này của hai người có thể lâu dài đấy chứ?"
Lý Áo "..."
Bạch Phong lại mỉa mai nói "Duệ Duệ chắc chưa từng nói với anh, thật ra tôi là bạn học cũ của cô ấy. Trong hai năm hai người hẹn hò, tôi vẫn luôn the0 đuổi cô ấy, vậy anh nghĩ tôi sẽ để tâm đến những chuyện này sao?"
Lý Áo "..."
Bạch Phong "Cô ấy chơi đùa với anh, tôi mắt nhắm mắt mở cho qua, coi như để cô ấy trả thù cho hả giận."
Lý Áo "..."
Những lời này của Bạch Phong, nếu đổi lại là người khác, giờ này chắc hẳn đã tức nổ phổi rồi.
Nhưng Lý Áo không phải người bình thường.
Không khí im lặng tɾong giây lát, Lý Áo cười khẩy một tiếng "Vậy sao? Sếp Bạch tự tin về bản thân đến thế à?"
Bạch Phong cười khẽ "Nếu không thì sao? Chúng tôi đến ngày cưới cũng đã định rồi, anh nghĩ còn có cơ hội lật ngược tình thế ư?"
Nhắc đến kết hôn, sắc mặt Lý Áo đột nhiên lạnh đi.
Mấy giây sau, Lý Áo nghiến răng hung hăng nói "Khó nói lắm."
Bạch Phong "Tôi sẽ chống mắt lên mà xem."
Lý Áo "Đến lúc đó cậu đừng khóc."
Đối mặt với sự khıêu khích của Lý Áo, Bạch Phong "hừ" một tiếng, không nói thêm gì.
...
Ngày Bạch Phong và Lý Duệ trở về Dung Thành, Lý Áo giữ người ở lại nhà mình hôn cô.
Bạch Phong hút thuốc ở hành lang chỉ cách một cánh cửa, Lý Áo hôn vừa gấp gáp vừa tàn nhẫn.
"Có thể không đi được không?"
Lý Duệ "Không thể."
Lý Áo nói "Anh cầu xin em thì sao?"
Lý Duệ cười như không cười "Cầu xin thế nào?"
Lý Áo vô cùng nghiêm túc nói "Quỳ xuống cầu xin."
Lý Duệ "Cầu xin cũng không thể."
Lý Áo "..."
...
Lý Duệ lần này rời đi, hai người xa nhau năm tháng lẻ chín ngày.
Lý Áo gần như là đếm từng ngày mà sống.
Cuối cùng vào một ngày nọ, biết được công ty Lý Duệ sắp đến huyện Trường Lạc để tổ chức hoạt động tập thể, tối hôm đó, nhân lúc cô uống say, anh đã đưa người về nhà.
Lý Duệ say rượu gọi đïện thoại cho mẹ Lý, nhưng người bắt máy lại là Lý Áo.
Về lý do, là do người lớn cố ý sắp đặt, cũng là Lý Áo tranh thủ mọi cơ hội.
Trong đïện thoại, Lý Duệ giọng say khướt "Mẹ, mẹ đến đón con được không?"
Nghe tiếng, Lý Áo nhíu mày "Địa chỉ."
Lý Duệ không biết là do say quá không phân biệt được hay sao, sau khi nghe thấy giọng Lý Áo không hề do dự chút nào, liền báo ngay địa chỉ của mình.
Điện thoại cúp máy, Lý Áo đứng dậy mặc quần áo.
Mẹ Lý lúc này đang ở ban công chăm sóc hoa cỏ, thấy anh đứng dậy liền ló đầu hỏi "Tối muộn thế này con đi đâu đấy?"
Lý Áo nói dối mặt không đổi sắc "Mẹ, con về nhà ngủ."
Mẹ Lý gật đầu "Vừa nãy Duệ Duệ gọi đïện nói gì thế?"
Lý Áo nói "Ồ, cô ấy nói dạo này rấtbận, không có thời gian về, bảo mẹ và bố nhớ giữ gìn sức khỏe."

⬅ Trước Tiếp ➡