Mẹ Lý "Con bé này, cả ngày bận tối mắt."
Hơn mười phút sau, Lý Áo xuấthiện trước cửa một quán bar nào đó ở huyện Trường Lạc. Anh vừa xuống xe đã nhìn thấy Lý Duệ mặc váy dài thướt tha dựa vào tường đứng, người lảo đảo sắp ngã, dáng vẻ quyến rũ mời gọi.
Lý Áo sải bước tiến lên, đưa tay kéo cô vào lòng trước khi cô kịp ngã xuống.
Lý Duệ ngước mắt "Lý Áo."
Lý Áo trầm giọng đáp "Ừm?"
Lý Duệ "Hồi Tết em quên hỏi anh, mấy năm nay, anh có từng nghĩ đến em không?"
Có từng nghĩ đến không.
Đối với câu hỏi này, Lý Áo không trả lời bằng miệng, mà dùng hành động thực tế để cho Lý Duệ biết đáp án.
Tối hôm đó, Lý Duệ như một con cá sắp chết ngạt.
Chìm chìm nổi nổi.
Lảo đảo chao nghiêng.
Ngày hôm saụ
Lúc Lý Duệ tỉnh dậy, toàn thân như thể bị xe cán qua.
Cô nhíu mày mở mắt thì nghe thấy tiếng nước chảy phát ra từ phòng tắm tɾong phòng ngủ chính.
Nhìn cách bài trí tɾong phòng, khóe môi Lý Duệ khẽ cong lên rồi lại nhanh chóng kiềm chế lại.
Giây tiếp the0, cô đứng dậy đi dép lê vào phòng tắm.
Trong phòng tắm, Lý Áo đang đứng trước bồn rửa tay giặt đồ giúp Lý Duệ, bên cạnh còn để tấm ga giường dính vết máụ
Lý Duệ chỉ liếc nhìn một cái, mặt the0 bản năng đỏ lên.
Nhìn thấy vẻ mặt của cô, Lý Áo lấy điếu thuốc trên môi xuống, dùng ngón tay dính nước búng tàn thuốc, nhếch môi cười "Anh làm em thức giấc à?"
Lý Duệ "Sao em lại ở chỗ anh?"
Lý Áo đưa đầu lưỡi chạm vào răng hàm, không nói gì.
Ngay sau đó, Lý Duệ lại hỏi "Lý Áo, anh ngủ với em rồi?"
Đầu lưỡi Lý Áo đẩy má phồng lên một cục, người vẫn im lặng.
Lý Duệ cười lạnh "Vô liêm sỉ."
Lý Áo "Đói không?"
Câu hỏi này của Lý Áo trả lời không đúng trọng tâm, mà còn là hỏi ngược lại.
Đối mặt với câu hỏi của Lý Áo, Lý Duệ không nói gì, cứ thế nhìn thẳng vào anh không chớp mắt.
Một giây, hai giây, ba giây...
Lý Áo bị nhìn đến chột dạ, đưa tay nắm hờ thành nắm đấm ho khẽ trước miệng "Duệ Duệ, nếu anh nói, tối qua là do em uống say rồi loạn tính, em có tin không?"
Lý Duệ "Anh đoán xem."
Cô đâu có uống đến mức bất tỉnh nhân sự.
Cô đương nhiên biết tối qua người nghe đïện thoại là anh, người đến đón cô cũng là anh.
Thậm chí cả việc hai người hôn nhau ngay khoảnh khắc bước vào phòng, cô cũng nhớ rõ ràng.
Lý Duệ vừa dứt lời, Lý Áo không lên tiếng nữa.
Cũng có thể nói là không ngụy biện nữa.
Thấy anh không nói gì, Lý Duệ cười khẽ "Sao? Không còn lời nào để nói? Ngầm thừa nhận rồi à?"
Lý Áo không nói, cúi đầu nhìn điếu thuốc đang cháy tɾong tay.
Thuốc đã cháy hơn một nửa, còn lại không nhiều, một đoạn tàn thuốc sắp rơi xuống.
Lý Duệ "Lý Áo, anh tưởng im lặng là có thể..."
Lý Áo ngước mắt "Phải."
Lý Áo vừa nói xong, đoạn tàn thuốc giữa ngón tay anh cũng vừa hay rơi xuống.
Bốn mắt nhìn nhau, không khí yên tĩnh như tờ.
Lý Duệ nhìn anh chằm chằm, mấy giây sau, bật cười khẩy "Anh có biết tôi sắp kết hôn rồi không?"
Lý Áo nói "Biết, Quốc Khánh năm nay."
Anh đương nhiên biết, có gì mà anh không biết đâụ